Chương 14: Hôn Một Cái

Nói đi, bao nhiêu tiền mới có thể mời được anh nấu ăn cho bạn trai cũ của em?

Nấu ăn cho bạn trai cũ của em?

Bạn trai cũ?

Đại não Phó Bách Diễn tự động lọc ra những từ khác, chỉ còn lại ba chữ "bạn trai cũ" kia, tựa như sét đánh giữa trời quang nổ vang ở bên tai hắn.

Không khác gì một đại cẩu cẩu bị dẫm trúng cái đuôi, Phó tổng "bang" một tiếng quăng mạnh đôi đũa, lại lần nữa hóa thân rít gào: "Cậu thế nhưng có bạn trai cũ? Là ai? Ai là bạn trai cũ của cậu?"

Tô Cảnh Nhan: "……"

"Này không quan trọng, đây chỉ là một loại thủ pháp tu từ mà thôi.

" Hắn cố gắng giải thích cách biểu đạt suy nghĩ của mình để Phó tổng hiểu rõ: "Để em đổi một cách nói khác, bao nhiêu tiền có thể mời anh nấu ăn cho kẻ thù của em?"

"Cậu đừng có nói sang chuyện khác!" Phó Bách Diễn chết sống không bỏ mà cắn chặt câu nói sơ hở của tiểu tình nhân: "Cái gì bạn trai cũ? Có phải là nam nhân ở Đỉnh Mây lần trước không?"

Hắn lập tức nhớ lại biểu hiện lúc ấy của Tô Cảnh Nhan, càng nghĩ càng cảm thấy không thích hợp, sắc mặt còn đen hơn so với nồi mì hắn vừa nấu khét khi nãy: "Có phải cậu vẫn tình xưa khó quên với cậu ta đúng không?"

Tô Cảnh Nhan:? Này là chuyện gì với chuyện gì đây?

Kỳ quái, năm trước lúc hai người vừa kết hôn, Phó tiên sinh đều không có hỏi đến chuyện bạn trai cũ của hắn, sao bây giờ mất trí nhớ rồi lại rối rắm chuyện tiểu tình nhân mà mình bao dưỡng có bạn trai cũ hay không vậy?

"Vậy Phó tổng thì sao?" Hắn suy nghĩ vừa chuyển, cố ý hỏi: "Phó tổng anh lại có bao nhiêu tiền nhiệm rồi?"

"Tôi ở đâu ra ——" một câu chưa nói xong, Phó Bách Diễn đã kịp thời thắng gấp: "Đây không phải là chuyện cậu nên hỏi!"

"Vậy……" Trong đầu Tô Cảnh Nhan hiện ra chi tiết nhỏ nào đó, nhịn không được truy vấn: "Trong lòng Phó tổng có bạch nguyệt quang hay nốt chu sa gì đó không?"

Lời còn chưa dứt, chỉ thấy vẻ mặt đang tức giận của Phó Bách Diễn bỗng chốc đình trệ, ngay cả ánh mắt nhìn hắn đều thay đổi.

Truyện Đô Thị

Ngay lập tức, Tô Cảnh Nhan bỗng ý thức được, hình như thực sự có tồn tại một người như thế.

"Đây cũng không phải là chuyện cậu nên hỏi.

" Vẫn là câu nói kia, ngữ khí của Phó Bách Diễn lại khác hẳn vừa rồi.

"Nếu đã như vậy, em đây có bao nhiêu bạn trai cũ cũng không liên quan đến Phó tổng ngài.

" Tô Cảnh Nhan thu hồi ánh mắt thăm dò, ngữ khí lãnh đạm mà đáp: "Tiền nhiệm đều là quá khứ, không tính là vi phạm hành vi nghiệp vụ của chim hoàng yến chứ?"

Phó Bách Diễn trầm mặc hơn nửa ngày, mới nghẹn ra một câu nói tàn nhẫn: "Nếu cậu dám ở trong lòng nhớ thương a miêu a cẩu gì đó, tôi liền, tôi liền làm cậu bảy ngày bảy đêm không xuống được giường!"

Tô Cảnh Nhan: Em thật là sợ hãi quá, ha hả……

Vì đề tài "bạn trai cũ" mà tan rã trong không vui, Tô Cảnh Nhan nhân cơ hội này đổ đi chén mì sợi hắc ám vừa ngọt vừa mặn kia.

Mới không thèm chìu hắn.

Mà Phó tổng hãy còn giận dỗi nhặt lại đôi đũa lên, mặt không đổi sắc nuốt vào một mồm to mì sợi.

Đáng giận tiểu tình nhân, không biết tốt xấu!

Tô Cảnh Nhan đứng ở một bên âm thầm quan sát, thấy thế trong lòng không khỏi ngọa cái đại tào.

Vậy mà cũng có thể mặt không đổi sắc ăn hết à? Phó tiên sinh không hổ là người làm chuyện lớn, vô cùng có năng lực ——

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!