Chương 13: Giá Tiền Khác

Phó Bách Diễn còn chưa hồi thần lại từ động tác tay nhanh như máy của tiểu tình nhân, đã cảm thấy đầu của mình lại bị dùng sức đè xuống.

"Ồ, thầy Tô?" Hai vị cô giáo kết bạn đi cùng dừng lại bước chân, ngạc nhiên thốt lên: "Đã trễ thế này, thầy Tô còn chưa về sao?"

Gương mặt Tô Cảnh Nhan lộ ra nụ cười công nghiệp quen thuộc: "À vâng, trong lớp có học sinh xảy ra chút chuyện, tôi đang chuẩn bị dẫn cậu ấy về chung cư để khuyên bảo nhắn nhủ vài câu.

"

"Thì ra là vậy.

" Một trong hai vị cô giáo chuyển ánh mắt về phía cậu nam sinh cao lớn đang đứng bên cạnh hắn: "Nhưng mà, cậu…… cậu học sinh này mang kiểu tóc, có chút cá tính ha?"

"Trời sinh.

" Thầy Tô mặt không đổi sắc mà bịa đặt lung tung: "Đứa nhỏ này chính là bởi vì có đầu tóc giống Kim Mao Sư Vương cho nên bị bạn gái ghét bỏ.

"

Phó Bách Diễn:???

Hắn không thể nhịn được nữa mà chuẩn bị nổi nóng, ai ngờ nơi mẫn cảm sau thắt lưng lại bị ngón tay nhỏ mềm mại không nặng không nhẹ nhéo một cái, xương sống lập tức nảy lên cảm giác tê dại.

"A ~ thì ra là thế!" Hai vị cô giáo lập tức bừng tỉnh đại ngộ: "Vậy thầy Tô ngài cứ vội đi, cần phải khuyên nhủ cậu ấy cho thật kỹ!"

Thầy Tô mặt mang mỉm cười: "Vâng, tạm biệt hai cô.

"

"Tô, Cảnh, Nhan!" Hai người chân trước vừa đi, Phó Sư Vương ngay lập tức phát động sư rống công rít gào lên: "Cậu vậy mà, dám có can đảm làm như thế với tôi!"

"Ai nha, sự ra khẩn cấp mà.

" Tô Cảnh Nhan mới không sợ hắn, giơ tay đi vuốt mái tóc của hắn, hy vọng có thể hoàn trả mái tóc vuốt keo soái khí cho Phó tổng: "Hơn nữa, Phó tổng ngài chủ yếu là dựa vào nhan giá trị, kiểu tóc bất quá chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi.

"

Dù sao hiện tại cũng không có gương, hắn có nói hươu nói vượn thế nào mà chả được.

Phó Bách Diễn giật mình, dùng ánh mắt hoài nghi mà nhìn chằm chằm hắn: "Thật hay giả đấy?"

"Thật mà, thật mà.

" Tô Cảnh Nhan đầy mặt chân thành, tha thiết gật đầu: "Thật còn hơn trân châu thật đó.

"

Phó Sư Vương sắc mặt khá hơn, hất hất tóc mái một phen: "A, không cần cậu nói tôi cũng biết.

"

Nơi này cách chung cư dành cho giáo viên cũng không xa, hai người rất nhanh đi đến dưới lầu.

Thật ra thì, hoàn cảnh xung quanh khu chung cư mà đại học A đại cung cấp cho giáo viên rất không tồi, bố cục gồm hai phòng một sảnh, chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đều toàn.

Vậy mà, Phó tổng vẫn đứng ở cửa nhíu mày mãi: "Đây là cho phòng cho người ở à?"

Nhìn lướt qua, phòng khách còn không lớn bằng phòng để quần áo trong nhà.

Tô Cảnh Nhan làm bộ muốn đóng cửa: "Anh có vào hay không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!