"… tiểu hoa đán đang hot Tân Liễu Nhiên giữa đêm cùng bạn trai ra vào quán bar bị chụp được? Tui đệt! Thiệt hay giả?"
"Cái gì cái gì? Tui xem với." Nữ sinh ngồi cùng bàn vội vàng thò lại gần: "Trời đất! Ảnh hơi mờ thiệt nhưng anh trai này chân dài thật a! Có nói là ai không?"
"Chờ chút để tui lướt xuống xem…viết là tổng tài tập đoàn Thịnh Tinh, Phó Bách Diễn? Để tui lau…. thầy, thầy Tô!"
Nam nhân trẻ tuổi tuấn mỹ, một tay chống mặt bàn, hơi cúi người, khóe môi mỉm cười: "Bát quái giải trí đẹp không?"
"Không không không, không đẹp!" Nữ sinh lập tức mặt đỏ tai hồng, lắp bắp trả lời: "Không, không đẹp bằng thầy Tô!"
"Đúng vậy! Thầy Tô đẹp nhất!" Những sinh viên khác lập tức đi theo ồn ào.
Đáng tiếc, thầy Tô hoàn toàn không dễ bị mắc lừa.
"Trước khi bắt đầu thảo luận theo tổ, dựa theo tin tức giải trí vừa rồi, bạn học Lý Duyệt hãy giúp mọi người ôn lại lý luận về cách xây dựng đường lối ngôn luận, thuận tiện giải thích thêm về sự thay đổi của việc xây dựng đường lối ngôn luận phổ biến trong truyền thông." Thầy Tô thẳng thắng vòng eo mảnh khảnh đĩnh bạt, ưu nhã mà đi về phía bục giảng: "Để giúp bạn học Lý có thể vận dụng được tin bát quái này ở kỳ thi cuối kỳ, thầy thật sự là hao tâm tổn huyết."
"Ha ha ha ha ha ha ha!" Trong phòng học lập tức dâng lên một trận cười vang.
Lý Duyệt mặt mày đỏ bừng mà đứng lên: "Lý, lý luận về xây dựng đường lối ngôn luận bắt đầu sớm nhất ở…..
Bắt đầu từ Lý Phổ Mạn….."
Cô nàng lắp bắp, cố vắt hết óc.
Một phút sau, thầy Tô đứng trên bục giảng rốt cuộc vẫn là không nhẫn tâm nhìn bạn học nữ xấu mặt, phong độ nhẹ nhàng mà tiếp nhận đề tài.
"Oa ~ dáng vẻ lúc giảng bài của thầy Tô thật sự quá soái ô ô ô ~" mấy cô nàng trong phòng học sôi nổi ôm mặt làm ra vẻ hoa si.
Giờ phút này, người đàn ông đang đứng trên bục giảng, nhân xưng là A đại một cành hoa, tương truyền là trấn viện chi bảo của học viện, Tô Cảnh Nhan, Tô giáo sư.
Trên người là áo sơ mi trắng quần tây đen được là ủi sạch sẽ, vài sợi tóc mái hơi dài đáp ở trên trán, trên chiếc mũi cao thẳng là một bộ mắt kính gọng kim lịch sự văn nhã, sau thấu kính là cặp mắt đào hoa tựa say nhưng không say, khi nhìn về phía người khác luôn khiến họ không kiềm được mà tự mình đa tình.
Ngón tay thon dài cân xứng cầm một cây phấn trắng, chữ viết ở trên bảng đen đáp xuống như nước chảy mây trôi, ngoài cửa sổ tia nắng rực rỡ lặng lẽ leo lên đường xương cằm ưu việt, trong lúc ngẫu nhiên quay đầu, nụ cười xinh đẹp lại lóa mắt lập tức cầm tù tất cả nam nữ già trẻ.
"A a a a a tui muốn xỉu ~~~"
"Ha hả……" Ghế sau, nam sinh viên phát ra tiếng cười quái dị: "Chờ đến thi cuối kỳ rồi cậu sẽ muốn xỉu kiểu khác đấy."
"Tại sao?" Nghe đại danh của thầy Tô mà tới nghe giảng ké, bạn học nọ tò mò hỏi.
"Chưa nghe nói qua một câu sao? Chỉ cần thầy chọn được đề hảo, cuối kỳ mỗi năm thi lại hảo." Nói xong, nam sinh cười thần bí: "Cậu thấy thầy Tô vạch trọng điểm chưa? Từ trang đầu tới ~~ trang cuối, cả quyển sách đều là trọng điểm!"
Bạn học nghe giảng ké: "…… May mắn tui chỉ tới nghe ké!"
"Reng reng, reng reng……" Chuông tan học đúng giờ vang lên.
Thầy Tô đóng lại máy tính, nhẹ nhàng tuyên bố: "Tiết sau sẽ thi trắc nghiệm tùy chọn, chúc mọi người may mắn nha."
"A? Không phải chứ ~~~"
Trong phòng học một mảnh kêu rên, Tô Cảnh Nhan buông tay, tiêu sái mà xách theo máy tính bước ra cửa lớp.
Trở lại văn phòng, hai vị giáo viên nữ đang tám chuyện, nhìn thấy hắn nhiệt tình chào hỏi xong lại tiếp tục đề tài vừa rồi.
Nhân loại chính là trời sinh đã thích bát quái, từ giáo viên đại học tới các sinh viên trong trường.
Hai vị cô giáo hăng say trò chuyện, một cái tên quen thuộc lại lần nữa xuất hiện.
"Nói tới Phó Bách Diễn, không phải hắn kết hôn rồi à? Tại sao còn cùng nữ minh tinh lan truyền tai tiếng nhỉ?" Cô Tần khó hiểu ra mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!