Nhóm dịch: Mèo Đen
Điện thoại riêng vang lên, Cung Mặc Huyền một tay gõ máy tính một tay nghe điện thoại: "Có chuyện mau nói, đang bận lắm."
"Tôi muốn một người."
"Ai."
"Lâm Tử Khuynh."
Cung Mặc Huyền nhíu mày, ai là Lâm Tử Khuynh: "Không biết."
"Bây giờ cô ấy đang ở ME của anh, có điều anh không cần mang cô ấy cho tôi, chăm sóc tốt cho cô ấy là được rồi."
"Chăm sóc?" Cung Mặc Huyền hào hứng: "Người trong lòng?"
"Tôi không dám."
Cố Nam Thành vung cây gậy gôn lên cao, đây chính là vị hôn thê của anh đấy.
"A, còn có người mà anh không dám mà.
" Cung Mặc Huyền bẻ ngón tay: "Ở ban nào?"
"Cố vấn hạng mục của Lạc thị, Lâm Tử Khuynh."
"Tới từ Lạc thị?" Cung Mặc Huyền nhìn thoáng qua bản thiết kế trên bàn.
"Chăm sóc cho tốt."
Ánh mắt của Cung Mặc Huyền lại quay trở về trên máy vi tính, âm dương quái khí nói: "Nhất định sẽ thịnh tình khoản đãi."
Cố Nam Thành cúp máy, cánh tay vung lên, lại một quả bóng bay đi.
Cung Mặc Huyền tiếp tục gõ chương trình, nửa tiếng sau, nhìn thấy trên máy vi tính rốt cục xuất hiện kết quả mình mong muốn, nhếch môi.
Cà phê đã nguội, Cung Mặc Huyền gọi Lục Ly tới: "Đổi tách cà phê khác đi."
Lục Ly cầm tách cà phê, anh lại ra lệnh nói: "Cho tôi bản tư liệu về cố vấn Lạc thị Lâm Tử Khuynh, phải kỹ càng."
Lục Ly: "Vâng."
Cung Mặc Huyền cầm lấy bản thiết kế của Lạc thị, lật ra xem.
Tổng cộng có năm phần, rất gọn gàng.
Bất quá, có thể làm được bản thiết kế kín kẽ như vậy.
Lạc Thừa Hiên, em đã trưởng thành rồi.
! !
Quân Tử Khuynh chỉ cần tập trung vào làm việc, dáng vẻ cũng đã vô cùng hấp dẫn người khác.
Trải những văn kiện mình cần lên bàn, Quân Tử Khuynh ghi chép một số trọng điểm của hạng mục.
Khi nghiêm túc, thời gian trôi qua rất nhanh.
Tiếng chuông êm tai vang lên, Quân Tử Khuynh mới thoát ra khỏi công việc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!