Chương 3: Có Phải Cơ Hội Không

Nhóm dịch: Mèo Đen

Quân Tử Khuynh tìm được điện thoại di động lập tức gọi điện thoại cho Quân Tử Kỳ.

Chưa đến ba tiếng chuông đã được kết nối, trong loa đã truyền đến âm thanh giàu từ tính: "Alo."

Quân Tử Khuynh cảm thấy không đúng, nhìn điện thoại, thì ra là số điện thoại của Quân Tử Lân, mình vừa căng thẳng gọi nhầm: "Anh, anh đã ngủ chưa?"

"Em quên rồi à, anh đang ở nước Mỹ mà."

Quân Tử Khuynh: "Cái đó, ăn cơm cho ngon, làm việc cho tốt."

Quân Tử Lân: "! "

Quân Tử Khuynh cúp điện thoại lại gọi cho Quân Tử Kỳ.

"Anh."

Quân Tử Kỳ để cốc trong tay xuống, nhìn kẻ đang quỳ đối diện, ra hiệu cho trợ lý dẫn đi.

"Sao vẫn chưa nghỉ ngơi?"

Quân Tử Khuynh không biết mở miệng thế nào, lúc ấy mình thề son sắt nói đi Lạc thị, lần này thì hay rồi.

"Em vẫn chưa buồn ngủ."

Âm thanh của Quân Tử Kỳ ấm áp tựa như gió xuân, luôn khiến Quân Tử Khuynh cảm thấy an tâm.

"Anh, em! " Quân Tử Khuynh cắn cắn môi: "Em bị Lạc thị sung quân đến ME."

"Sung quân?"

"Ừm, Lạc thị và ME hợp tác, em bị phái đến ME làm cố vấn hạng mục."

Quân Tử Kỳ yên tĩnh một hồi, mở miệng nói: "Em không muốn đi?"

"Ừm."

"Vậy thì được, để anh giải quyết."

Quân Tử Khuynh lại có chút do dự: "Em không biết làm sao bây giờ, nếu như không đi, liệu Lạc thị có! "

Quân Tử Kỳ biết sự lo lắng của Quân Tử Khuynh: "Đi bao lâu?"

"Là một hạng mục xây dựng ở ngoại thành, em cũng không biết."

"Hạng mục ngoại thành?" Quân Tử Kỳ đứng lên đi đến trước cửa sổ sát đất, nhìn cảnh đêm của thành phố: "Vậy cũng phải chừng nửa năm, mới có thể xong được.

"

Lúc này Quân Tử Khuynh im lặng, nửa năm, nửa năm không thể ở Lạc thị sao.

"Nếu như em không phải tổng cố vấn, không đi cũng sẽ không khiến ban giám đốc của Lạc thị chú ý."

Quân Tử Khuynh nhỏ giọng lầm bầm một câu: "Em sẽ bị."

Ngược lại Quân Tử Kỳ hơi kinh ngạc: "Không ngờ em ở Lạc thị rất được chú ý nhỉ."

"Nghe ý này, em nhất định phải đi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!