Vương Lãnh lập tức tiến lên chúc mừng:
- Chúc mừng Dương huynh đệ, lần này giải nhất không thể thoát khỏi tay lão đệ rồi. Như ban đầu Vương Lãnh tôi đã nói, tôi sẽ mua lại viên phỉ thúy quý nhất với giá cao hơn thị trường 30%, Dương huynh đệ thấy sao?
Dương Tuấn Vũ mặc dù cần tiền nhưng có những thứ tiền không mua được, điển hình là những thứ chứa năng lượng có thể giúp Triệu Cơ tỉnh lại. Vì thế, hắn lập tức lắc đầu:
- Xin lỗi Vương tiên sinh, tôi thực sự không muốn bán khối phỉ thúy này, tiền đúng là thiếu thật, nhưng nhiều khi có tiền cũng không mua được khối Đế Vương Song Sắc này a.
Vương Lãnh thấy hắn nói vậy cũng có lý, lão cũng không phải kẻ ép mua vừa bán, nhất là lại trước mắt nhiều khách quý như vậy. Hắn không muốn bán, Vương Lãnh cũng không lấy làm lạ, viên Đế
Vương Song Sắc này đúng là vô cùng đẹp, bán đi đúng thật là rất lãng phí.
- Thất lễ rồi, chỉ là nếu sau này Dương công tử muốn chế tạo nó mà còn thừa lại ít đá vụn thì rất mong nhượng lại cho kẻ hèn này.
- Ừm, nếu sau này tôi đem nó chế tác đồ thì nhất định sẽ nhớ đến ân tình Vương lão tiên sinh hôm nay.
"Chỉ là tôi cũng không có ý định đem nó chế tác cái gì, khối đá giàu năng lượng này chỉ sợ sau khi bị hấp thụ hết cũng thành một đám bụi đá mà thôi" Dương Tuấn Vũ thầm thở dài trong lòng.
- À còn nữa, chưa chắc hôm nay tôi đã dành được giải nhất, còn mấy trăm khối nguyên thạch của Kha Lạp tiên sinh nữa, ồ, Kha Lạp tiên sinh đâu rồi?
Mọi người lúc này mới dáo dác ngó quanh thì chẳng thấy Kha Lạp đâu, rất may có người thiện tâm, thấy mọi người vất vả tìm kiếm thì nói:
- Kha Lạp tiên sinh có vẻ không được khỏe nên đã rời đi trước rồi.
Dương Tuấn Vũ tỏ vẻ mặt tiếc nuối:
- Tôi còn định đi tới cảm ơn Kha Lạp tiên sinh vì đã nhượng lại viên Đế Vương Song Sắc cho mình. Ài, ông ta thật là người tốt mà. Ồ mà không sao, ngài ấy mua nhiều thạch thế kia nhất định sẽ có đồ tốt, thậm chí biết đâu lại ra khối Đế Vương Tam Sắc, Tứ Sắc thì sao?
Mọi người thầm mắng "bỉ ổi" trong lòng nhưng người mặt chỉ là cười khổ, Đế Vương đã hiếm có khó tìm, Song Sắc tuyệt vời thế này thì hình như còn chưa xuất hiện trước đây, Tam Sắc? Tứ Sắc? Đâu dễ kiếm thế? Chỉ sợ có mà lại là hỗn tạp sắc màu mới đúng, cái này thì đúng là có không ít.
Vương Lãnh nghe hắn nói mỉa mà cười khổ, nhưng đúng là còn có người chưa mở xong thạch, hắn ra lệnh cho hơn 10 tên chuyên cưa đá:
- Các ngươi mau tới giúp Kha Lạp tiên sinh mở hết chỗ thạch kia đi. Nhớ cẩn thận chút.
- Tuân lệnh lão gia.
Nói xong hắn không để ý nhiều nữa, bước tới kéo tay Dương Tuấn Vũ cười nịnh nói:
- Dương huynh đệ, có thể cho tôi xin ít thời gian không?
Thấy hắn nhìn về mấy khối phỉ thúy còn đang xếp hàng ngay ngắn kia thì khoát tay:
- Tôi sẽ cho người canh gác cẩn thận, cũng không phải đi đâu xa cả, chỉ tới cái chòi kia nói chuyện chút.
Dương Tuấn Vũ gật đầu, kéo theo tay Hạ Minh Nguyệt vẫn đang đứng ngây ra đó:
- Tôi dẫn Hạ tiểu thư đi theo được chứ?
- Ồ. Cái này thì được. Mời hai vị theo tôi.
Vương Lãnh cười tươi khoát tay đi trước dẫn đường.
…
Đợi tên pha trà rời đi, lão mời hai người uống, rồi nói thêm vài điều vui vẻ, cuối cùng, thấy đã tới thời gian thích hợp, lão mời lời:
- Chẳng là thế này, tôi thấy Dương tiểu huynh đệ không phải là tiểu phúc tinh mà chính là đại phúc tinh của chúng tôi. Vận khí của huynh đệ rất tốt a.
Dương Tuấn Vũ cười ha hả, bộ dạng có chút đê hèn:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!