P/s: Cảm ơn bạn hieugskm đã Đề cử 1 Nguyệt Phiếu cho truyện nhé......
- Ai trêu ác, chú rõ ràng đã nói vậy.
Dương Tuấn Vũ thật sự sắp bị bà cô trẻ này đùa chết rồi, hai bên đã là hai lò hỏa thiêu tùy thời bùng cháy thiêu hắn ra tro, xương cốt cũng đừng mong còn một mảnh nguyên vẹn.
- Chú nói lúc nào? Còn nhỏ đừng vu oan hãm hại người tốt.
Cô gái chu đôi môi xinh xắn:
- Hôm nào chú cũng nói vậy hết, còn chú là người tốt hay không cháu không dám tin tưởng lắm.
- Này, thế tin nhắn đâu mang ra đây, hoặc đưa lịch sử cuộc gọi ra xem.
Cô lắc đầu đầy tủi thân:
- Cháu sợ mẹ biết còn đang đi học lại yêu đương sẽ trách phạt, chia cách hai ta nên đâu dám lưu lại chứng cớ gì. Mà tình cảm cần phải có chứng cớ sao? Chú làm cháu thật thất vọng, có cháu còn chưa đủ lại còn yêu thêm một lúc tới hai chị gái xinh đẹp khác.
Dương Tuấn Vũ trong lòng rơi lộp bộp, hắn giơ hai tay:
- Chú đầu hàng rồi, cháu có thể hại chết ông chú này đó biết không?
- Hì hì. Ai bảo mỗi lần gặp chú đều bắt nạt cháu. Cháu mới bắt đầu thôi, còn chưa đưa ra giấy khám
thai, chú lo lắng cái gì.
Nghe vậy hắn không khỏi rất bất đắc dĩ vỗ trán:
- Bà cô nhỏ của tôi, trốn mẹ đi chơi à, mau về nấu cơm đi.
Lâm Nhược Khê bơ hắn, cô chạy tới tíu tít bắt tay hai chị gái xinh đẹp rồi giới thiệu:
- Em là Lâm Nhược Khê, bạn gái của chú Tuấn Vũ. Sau này đều là người một nhà rồi, mong hai vị chính thất không chèn ép mà tủi thân muội muội.
Vân Tú bán tín bán nghi, cô gái này gương mặt đúng là còn nét non nớt, dù mùa lạnh có mặc thêm áo khoác lông dày nhưng vẫn lộ ra một chút cổ áo đồng phục học sinh. Cô bắt đầu nghi ngờ cô bé chỉ là đùa thôi, nhưng cái kiểu đùa dai này không thể dám chắc không thành sự thật được.
Tuy nói cô bé còn chưa hết non nớt, nhưng con gái tuổi trổ mã, vừa dậy thì xong, vẻ đẹp non tơ, kết hợp với vóc dáng, ngoại hình, và nụ cười rạng rỡ này, tới Vân Tú cũng có chút kinh diễm, còn chưa đến lúc đẹp viên mãn nhưng thế này đã đủ để các con ma háo sắc sập bẫy không ngóc đầu lên được rồi. Mà chồng cô, hắn chính là một con ma háo sắc chính hiệu.
Dù đã rất kiềm chế bản thân rồi, nhưng nếu cứ có tiểu mỹ nhân xinh đẹp vây quanh cô cũng không thể chắc chắn như lời vừa nói với mẹ mình – đảm bảo anh ấy sẽ thuộc về cô. Bời vì, ngay lúc nhìn thấy con bé, cô đã rất nhanh bắt được một tia ngây ngẩn của hắn, điều này khiến cô rất không yên tâm.
Lần này thì Dương Tuấn Vũ bị oan thật rồi, nhưng nỗi oan thị mầu, có kêu tới đứt hơi cũng chẳng ai tin, sở dĩ hắn thoáng ngây ngẩn người là vì thấy cô bé sau trổ mã đã có rất nhiều nét giống với cô gái tiếp viên trên chuyến bay ngày đó
- cái ngày mà hắn kết thúc sự sống kiếp trước để mở ra kiếp này, và cũng là ngày hắn hứa một lời cuối cùng: Sau này nếu có cơ hội sẽ nhất định làm một đôi yêu nhau.
"Chẳng lẽ báo ứng là có thật?" Hắn đau đầu không thôi, lần đó, vốn cũng chỉ là hứa an ủi tâm trạng tan vỡ của một cô gái trẻ trong lúc biết mình chắc chắn chết. Nhưng dường như không chỉ có mình hắn đi ngược theo dòng thời gian sống lại mà lúc đó còn đem theo một tia chấp niệm, một tia
khao khát tình yêu mãnh liệt của một cô gái trẻ.
- Anh ấy nói sẽ lấy em là thật?
Sau một lúc vui đùa làm quen, Vân Tú vẫn quyết định hỏi thẳng thứ mình vướng bận trong lòng.
- Ừm, là thật.
Cô bé rất nghiêm túc đáp khiến Dương Tuấn Vũ đầu to như cái đấu, còn hai cô gái bên cạnh thì chuẩn bị bùng nổ, tên này già trẻ đều không tha, cô bé này vẫn còn là học sinh đấy.
Nhưng khi mọi chuyện chuẩn bị hỏng bét thì cô bé nói thêm:
- Trong mơ chú đã nói vậy nha. Hứa sẽ yêu thương cháu mà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!