Elise mỉm cười, cô cũng rất nhanh đứng sóng vai cùng hắn, bàn tay nhỏ giơ lên cản lại cây Thương.
- Anh đã nói cho bọn họ chọn lựa mà. Em không ngại, anh đừng vừa nói đã nuốt lời chứ?
- Em? Được rồi.
Thoát cái hắn đã ngồi lại vị trí của mình, mọi người thậm chí tưởng mình vừa nhìn thấy ảo giác, cứ như hắn từ đầu tới cuối vẫn chỉ ngồi một chỗ chứ không phải vừa di chuyển một khoảng cách hơn 50m vậy.
Tiểu Ngân ngạc nhiên vì chính cô gái mà họ khiêu khích lại đồng ý chấp nhận và giải vây cho bọn họ.
Elise giọng êm ái khẽ nói:
- Có phải hai người được anh ấy cứu mạng?
Tiểu Ngân theo phản xạ gật đầu, rồi lại rất nhanh lắc đầu:
- Anh ta coi như không quen biết chúng tôi thì chị xem như lần đó chỉ là ảo tưởng của riêng chị em tôi đi.
- Anh ấy là người rất trọng tình cảm, cô nói vậy nhưng trong lòng tự hiểu, tuy vậy, tôi cũng không
có ý định chia sẻ người đàn ông của mình cho cô gái khác.
- Tôi sẽ học được mọi thứ mà cô có.
- Đừng ngu ngốc như vậy, anh ấy sẽ không yêu một con rối vụng về.
Vân Tú nói xong thì nhẹ bước đi tới bên cạnh hắn, từ đầu tới cuối trên miệng vẫn nở một nụ cười
xinh đẹp. Dù găng mặt bị chiếc mặt nạ che khuất một phần nhưng việc cô là một siêu cấp mỹ nữ
đã không phải thứ khó đoán.
Tiểu Thanh thở dài nói với em:
- Đừng quậy nữa. Đội trưởng, à không, Thủ lĩnh sẽ không nhân từ nếu em cứ khiêu khích giới hạn của anh ta đâu. Nên nhớ mục đích chúng ta tới đây là muốn giúp anh ta thực hiện ước mơ của mình, đồng thời cũng đáp ứng lời hứa của cả hai chị em mình. Người nhà họ Lê đã nói là sẽ làm.
Dù người ta có nhìn nhận thế nào, chỉ cần trong lòng chúng ta kiên định đi theo con đường riêng của mình là được. Và em cũng nên nhớ, dù anh ta đối xử với chúng ta thế nào thì đây cũng là người đã trong lúc nguy hiểm không chỉ cứu chúng ta một mạng. Em đừng làm mọi việc rắc rối thêm nữa. Nghe chị, được không?
Tiểu Ngân định nói gì đó nhưng cuối cùng cũng không nói ra được, lúc sau cô chỉ gật đầu lý nhí đáp lại:
- Em biết rồi. Ai bảo tại anh ta bỗng dưng trở lên đáng nghe như vậy. Em cũng chỉ muốn cho anh ta mất mặt một chút thôi.
- Em vẫn nghịch ngợm lắm. Nếu là người khác, em nghĩ rằng liệu chị em mình còn mạng mà nghĩ nữa không? Ngốc lắm. Sau này bớt đi gây họa đi biết không?
- Vâng.
Tiểu Ngân cúi đầu im thin thít không dám nói thêm.
Mọi người không nghe thấy hai cô gái thì thầm gì vì họ nói rất nhỏ lại che đi khẩu hình miệng, nhưng điều này không làm khó được đôi tai của một kẻ đang ngồi nhàn nhã ở kia.
Dương Tuấn Vũ nghe xong thì thở dài, hắn làm sao không nhận ra cái bộ dạng đùa cợt của cô gái bướng bỉnh kia, nếu không dọa cho cô ta một trận nhớ đời thì sau này còn tiếp tục làm càn.
Vân Tú dường như cũng nhận ra điều này, nhưng tâm lý nữ nhất luôn cảnh giác và nhạy cảm hơn, cô biết dù thế nào nhất định hai cô thiếu nữ kia đã ít nhiều đều đem lòng ái mộ chồng mình. Nếu để lâu dài, gặp nhiều biến cố, biết đâu đùa lại thành thật? Ở dưới tay cô quản lý sẽ tốt hơn so với người khác quản lý, cô có thể trực tiếp hạn chế bọn họ chạm mặt nhau.
Phụ nữ mà, luôn ích kỷ và phải ích kỷ những lúc cần thiết để bảo vệ hạnh phúc của mình.
…
Ngay khi giải quyết xong công việc ở căn cứ, Dương Tuấn Vũ cùng Vân Tú lập tức lái xe từ Yên Phú về trụ sở của Thịnh Thế ở Tòa Poseidon để tham dự cuộc họp hội đồng quản trị.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!