Chương 530: Phát hiện kinh hoàng

Vân Tú nhìn thấy hắn ấp úng thì khẽ nhíu mày, nhưng nhận thấy cô có chút khó chịu thì Lê Minh vội xua tay nói ngay:

- Việc này không lớn, chẳng là tôi có đứa cháu sắp tới muốn đăng ký một suất vào Trường Quốc Tế Thịnh Thế, khối trung học phổ thông, nếu được, rất mong chị cho cháu vào nhập học. Chị yên tâm, cháu tôi học rất tốt, đầu năm lớp 9 vừa rồi còn được giải ba học sinh giỏi tỉnh môn Toán, bảng điểm mấy năm cấp hai đều được học sinh giỏi. 

Vân Tú nghe vậy thì đôi mày giãn ra, cô gật đầu:

- Nếu thành tích tốt vậy thì cháu nó nộp hồ sơ nhất định sẽ được thôi. Trưởng phòng Minh lo lắng quá rồi chăng? 

Lê Minh vội châm thêm chén trà, hắn nói:

- Không dễ chút nào, tôi nghe nói lần tuyển sinh đầu tiên này, khối lớp 10 Trường Quốc Tế Thịnh Thế cơ sở Hà Đô chỉ tuyền 500 suất. Trong khi đó số thí sinh nộp hồ sơ sẽ tới từ khắp các tỉnh miền Bắc, con số không dưới vài nghìn, chính vì thế, dù nó học rất khá nhưng cơ hội của nó không cao.

Vân Tú thoáng suy tư rồi nói:

- Anh cũng biết Thịnh Thế tôi tuyển người trước nay đều dựa vào năng lực mà đi lên, chính vì thế, ngay cả khi thông qua tôi cháu anh vào được trường học thì thành tích của nó cũng sẽ quyết định việc nó có thể tiếp tục học được không. Đồng thời, vị trí của nó so với các bạn cùng lứa nhất định sẽ không có thêm ưu tiên gì. Anh hiểu ý tôi chứ?

Lê Minh cười ha hả nói:

- Việc này chị yên tâm, chỉ cần nó được vào đó học thôi, còn thành tích ra sao, có trụ lại được hay không đương nhiên phải do chính nó cô gắng rồi. Cháu tôi cũng không phải đứa dựa vào quan hệ mà có thành tích tốt, nó cũng rất cố gắng, nhưng đôi khi thành bại, vinh nhục chỉ dựa vào một cơ hội đổi đời. Mà tôi tin Trường Quốc Tế Thịnh Thế sẽ đem lại cho nó điều đó.

Vân Tú gật đầu hài lòng:

- Nếu vậy tôi sẽ giữ một suất cho cháu anh, anh bảo cháu anh chuẩn bị đầy đủ hồ sơ đi, mai quay lại đây lấy đồ, tôi sẽ mang theo.

- Ấy. Chị không cần đích thân tới, mai tôi sẽ mang tới tòa Poseidon rồi gọi chị xuống lấy là được.

Vân Tú cũng không kỳ kèo thêm, cô mỉm cười nói:

- Thế thì phải cảm ơn trưởng phòng Minh rồi. 

- Đều là việc nên làm cả. Haha. Chị có rảnh tôi mời chị bữa cơm trưa?

- Xin lỗi, tôi còn việc chưa giải quyết xong ở tập đoàn. Thế nhé. Chào anh.

- Chị đi thong thả. Lần sau có việc gì chỉ cần gọi một tiếng tôi sẽ sắp xếp cho chị.

- Vậy làm phiền anh rồi. 

- Khách khí, khách khí. Haha. 

Vân Tú ra khỏi cửa tòa thị chính, cô lên xe rồi gọi lại số máy lúc nãy. Cũng may anh vẫn chưa rời đi, sau một lúc đổ chuông, cô lại nghe được giọng nói quen thuộc.

- Em làm xong rồi.

- Vâng. Đã làm xong, nhưng tới sáng mai mới nhận được giấy tờ đầy đủ, rồi chuyển qua đó nữa, chắc phải mất thêm hơn 1 ngày đó. Anh không có tiền thì sao ăn uống đây? Còn hai đứa nhỏ nữa.

Dương Tuấn Vũ gác tay lên bàn, hắn cười:

- Em yên tâm, không có tiền anh sẽ đi cuốc đất, chẻ củi, nấu cơm, dọn nhà cho họ đổi lại mấy bữa cơm.

Vân Tú nghe thế thì vừa buồn cười vừa thương:

- Anh đúng là. Lần này đi không có nguy hiểm gì chứ? 

Dương Tuấn Vũ cười:

- Không có. Em yên tâm. 

- Oa. Chú nói dối, nếu không phải chị cháu cùng mọi người cứu chú khỏi miệng đàn cá sấu thì giờ này cháu không được gặp chú rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!