Còn hắn thì không ngây thơ được như thế, trong đầu liên tục nghĩ lại xem đã từng đọc được ở đâu điều này chưa. Cuối cùng, hắn kết luận, chỉ có trong truyện cổ tích mới có, còn khoa học thì chưa chứng minh được, trừ khi …. Nghĩ tới khả năng này, hắn không khỏi nheo mắt nhìn lại con báo lớn này một lượt.
Nhận ra mình bị một đôi mắt nhìn phát lạnh, con báo vội nói:
- Anh đã cứu tôi một mạng, không phải hôm nay định đem tôi đi làm đồ ăn chứ?
Nghe thấy vậy, Rivi vội bênh vực:
- Chú ăn gì cũng được, nhưng đừng ăn Jet của cháu.
Cô không hề sợ hãi mà ôm lấy cổ con báo rồi nhìn hắn đầy cảnh giác.
Dương Tuấn Vũ vuốt vuốt mũi cười:
- Ta cũng không thiếu đồ ăn ngươi có thể yên tâm. Chỉ là khi hết đồ ăn thì chưa biết được.
Cô bé nghe được nửa đầu thì gật gù, nhưng nghe nửa sau thì chợt trừng mắt nhìn hắn.
Dương Tuấn Vũ cười ha hả vỗ đầu con bé:
- Được rồi, cả ngày cứ im im không nói, có phải muốn gặp nó nói vài lời trước khi đi không?
Cô bé gật gật cái đầu nhỏ, đôi mắt nhìn về phía con báo rõ ràng rất luyến tiếc, hệt như trước khi rời khỏi làng, cô nhìn về phía căn nhà của chị em cô vậy.
Con báo chợt nói:
- Chị Rivi định đi rời khỏi đây thật sao?
Đáy mắt thoáng có chút buồn, nhưng cô đã quyết định rời đi rồi thì không thay đổi, đôi tay nhỏ khẽ vuốt ve đầu con báo:
- Ừ. Chị sắp đi rồi, Jet ở lại nhớ giữ sức khỏe nha. Sau này có cơ hội, chị sẽ quay lại thăm em.
Con báo không nói gì, nó nhìn thật lâu vào cô bé rồi gật gật đầu, trong mắt vừa có chút lo lắng, lại vừa có chút không đành lòng, cuối cùng nó cũng buồn bã rời đi.
Cô gái nhỏ nhìn con thú rời đi mà không biết làm thế nào cho phải, cô muốn Jet ở bên nhưng nó là báo thì phải ở trong rừng, đây là điều hiển nhiên.
Dương Tuấn Vũ vỗ vai con bé an ủi:
- Yên tâm, sau này có thời gian Rivi có thể tới đây thăm nó. Đi thôi, chúng ta không còn nhiều thời gian nữa, trước khi trời tối phải tìm được cái gì lấp đầy bụng đã.
Và thế là một lớn một nhỏ lại lên đường.
Tới ngày thứ hai, rốt cuộc bọn họ đã nhìn thấy địa điểm kết thúc khu rừng rậm cực lớn. Dương Tuấn Vũ nắm tay con bé dắt đi, hắn đang tìm kiếm phương hướng để xem khu dân cư gần nhất, trước hết phải tắm giặt, kiếm một bộ đồ cho cả hai người đã.
Quần áo của hắn coi như nát bươm đã vứt, thành ra hai chú cháu chỉ mặc lên người quần áo da thú, râu tóc hắn cũng không cao, cô bé thì mặt mũi lấm lem, đầu vẫn đội mũ lông chim, nhìn qua chẳng khác gì hai tên người rừng.
Nhưng khi hắn vừa bước thêm một bước thì chợt nghe tiếng gọi:
- Hai vị, dừng chân.
Dương Tuấn Vũ cùng Rivi quay lại, ngay lập tức hắn nhướng mày, nhìn đứa nhóc mặc bộ quần áo da hươu có chút lúng túng. Trong đầu hắn lập tức nhảy số, bên mép treo một nụ cười khó có thể xấu xa hơn.
Cậu bé bị Dương Tuấn Vũ nhìn có chút chột dạ, nó lấm lét nhìn mấy lần nhưng không thấy người này có ý định vạch trần mình thì thầm thở phào một hơi. Hắn chủ động tiến tới nói:
- Hai người … có tiện đường không cho tôi đi theo một đoạn, tôi bị lạc đường.
Dương Tuấn Vũ chép miệng nói:
- Lạc đường, thế người nhà cháu đâu? Không phải bị lạc trong rừng chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!