Chương 496: Khinh người quá đáng

Nhưng khi cô chuẩn bị lái xe vào gara thì lại nghe thấy thêm mấy âm thanh rất lớn tung hô:

- Vân Tú! Vân Tú! Giám Đốc Siêu Cấp Mỹ Nữ!

- Vân Tú! Vân Tú! Người con gái của lòng tôi! … 

Thậm chí, những âm thanh này còn lớn hơn những âm thanh reo hò lúc trước, khiến cô suýt nữa đạp nhầm chân phanh thành chân ga, mồ hôi không khỏi vã ra như tắm.

- Chào giám đốc!

- Chào chị!

- Chúc chị ngày mới vui vẻ! … 

Cứ đi tới đâu, không phân biệt nam nữ, bọn họ một khi thấy cô đều rất vui vẻ chào đón. Suy nghĩ của họ rất đơn giản, ai đối tốt với họ, họ sẽ thật tâm đối đáp lại. Trong lòng nhân viên của tập đoàn, chủ tịch thần bí nọ có thể là ai họ không biết, nhưng vị nữ giám đốc tài năng, xinh đẹp vô khuyết này chính là nữ thần trong lòng họ. Cả nam cả nữ, có thể nói ở tòa nhà Poseidon, mọi người đều là fan cứng của cô.

- Này, không biết ai có thể chinh phục được giám đốc xinh đẹp của chúng ta nhỉ? Chậc chậc. 

- Chỉ sợ trên đời này chẳng có mấy ai lọt được vào tầm mắt cô ấy.

- Ừ. Tôi chưa thấy ai đủ khả năng. Nếu giám đốc Trần Bằng của chúng ta chưa lấy vợ có khi còn cơ hội.

- Không đâu, kể cả anh Trần Bằng còn độc thân cũng không có cơ hội. Những thành viên kỳ cựu của công ty chẳng phải nói ban đầu chị Vân Tú, anh Trần Bằng và chị Tiểu Di cùng tới gia nhập Thịnh Thế từ những ngày đầu sao? Nếu anh ấy có khả năng cưa đổ giám đốc mỹ nữ của chúng ta thì đã xong từ lâu rồi. 

- Cũng đúng. Mà nghe nói tên công tử thế gia Nguyễn Bá Nhật muốn dùng cường quyền ép chị ấy thành hôn mà cũng không xong.

- Chậc chậc. Đại công tử của tứ đại thế gia mà cũng không thể, chỉ sợ khó ai chinh phục được chị ấy.

- Tiên tử đâu phải người phàm có thể với tới.

- Chuẩn. Ài, nếu tao kiếm được người vợ như thế thì …

- Mày đừng nằm mơ, có tu trăm kiếp cũng vô vọng.

- Thì đó là nếu, ai chẳng biết thế, mày đừng có đả kích tao thêm được không? Ít nhất tới lúc nữ 

thần lấy chồng, tao vẫn còn được phép ảo tưởng…

Vì buổi tiệc đính hôn chỉ mời một số bạn bè thân thiết, nên, đến cả nhiều cao tầng của Thịnh Thế cũng không biết Vân Tú đã có chồng chưa cưới. Nhưng tuyệt nhiên không ai có can đảm tỏ tình hay mời mọc nàng. Cứ mỗi lần họ có ý định thì một là bị tài năng của cô làm chùn bước, hai là cô luôn giữ khoảng cách với người khác giới, còn nếu có can đảm thì cũng bị cô từ chối thẳng thừng.

Vì lẽ đó, dần dần không ai dám mở miệng mời cô đi chơi hay đi ăn cơm tối thân mật nữa.

Bước vào phòng hội nghị ở tầng 87, căn phòng họp chủ tịch vốn rất lớn hiện tại đã ngồi kín chỗ, thậm chí còn kê thêm gần trăm chiếc ghế ngồi được huy động từ khu vật tư lên.

Thoải mái ngồi vào vị trí bên cạnh ghế chính giữa, Vân Tú quét đôi mắt trong vắt của mình bao quát toàn trường, rồi cô gật đầu:

- Chào mọi người! Buổi sáng tốt lành!

Cho tới tận khi cô ngồi, các thành viên ban giám đốc của Thịnh Thế và các cao tầng lãnh đạo của 4 tập đoàn BMW, GM, Ford và Mata mới kéo ghế ngồi xuống. 

Chưa đợi mọi người nói gì, một vị cao tầng của GM lên tiếng:

- Cho tôi hỏi, chủ tịch của Thịnh Thế hôm nay không tới sao? Có phải tôi nên nghi ngờ thành ý của các người không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!