- Con lại chuẩn bị phải rời đi à? Mới về chưa được một ngày mà?
Mẹ Lan vừa gắp cho hắn miếng cá kho gừng mà con trai vẫn rất thích ăn, vừa buồn hỏi.
Dương Tuấn Vũ gật đầu:
- Vâng. Lần này con chỉ tranh thủ, len lén về thôi, nhiệm vụ còn chưa hoàn tất.
- Ài, cũng đã gần hết 1 năm rồi, con còn việc học đó, hiểu ý mẹ chứ?
Dương Tuấn Vũ gãi gãi đầu, nếu mẹ không nhắc hắn cũng sắp quên mình đang chỉ là một cậu thanh niên 21 tuổi chuẩn bị bước sang tuổi 22 trong tháng tới. Nhớ lại cái đơn xin bảo lưu 1 năm nộp lên ban giám hiệu, hắn không khỏi đau đầu. Nhưng không thể nói tình hình hiện tại của mình cho cả nhà nghe được, hắn đành đáp:
- Vâng, con nhớ mà. Nhà hàng dạo này làm ăn tốt chứ cha?
Giang Tấn gật đầu:
- Có mấy đối tác nước ngoài muốn đầu tư vào chuỗi nhà hàng Tuyết Yên, họ muốn chúng ta mở chi nhanh sang các nước khác nhưng cha chưa trả lời, sẵn tiện con về rồi, cho cha ý kiến xem. Mẹ con thì chỉ muốn mở rộng ở Việt Nam thôi, bà ấy không muốn đi lại xa…
Nhận được ánh mắt cảnh cáo của vợ, Giang Tấn im lặng không nói nữa mà bắt đầu chăm chú vào ăn.
Dương Tuấn Vũ thấy cha mẹ vẫn còn vui tính thế này thì tâm trạng không khỏi vui mừng, hắn nghĩ một chút rồi nói:
- Mở nhà hàng Tuyết Yên ban đầu vốn có mục đích khiến nó trở thành thương hiệu nổi tiếng, sau
đấy sẽ tặng lại cho em gái con làm của hồi môn, vì thế, cha mẹ cứ hỏi em ấy là được.
Thấy anh trai đá lại quả bóng cho mình, Tuyết Yên lườm hắn một cái, hắn không ở nhà làm sao biết được cha mẹ vì chuyện này mà mấy hôm nay không chịu ngủ cùng phòng, cứ gặp nhau là lại to tiếng, chỉ khi thấy anh về, cả hai mới không tranh luận nữa mà thôi. Giờ anh chẳng những không quyết định mà còn ném sang cho cô. Ông anh này thật là không đáng tin.
Tuyết Yến xúc thìa súp gà cho vào miệng, theo ý cô ư?
Đắn đo một hồi, cô nói:
- Mẹ. Mẹ nói xem nấu ăn là để làm gì?
- Con bé này, nấu ăn tất nhiên là để cho mọi người ăn.
- Ồ. Thế nấu ăn chính là muốn mọi người được ăn ngon rồi.
- Ừ. Một đầu bếp hạnh phúc nhất chính là khi nhìn thấy, nghe thấy được sự hài lòng của khách
hàng.
Tuyết Yên búng tay:
- Đúng vậy, thế sao mẹ lại không muốn nhiều người được ăn ngon, không muốn các vị đầu bếp của nhà hàng chúng ta thêm hạnh phúc? Đồ ăn của chúng ta vừa ngon, vừa tốt cho sức khỏe, nói cho cùng chính là chúng ta đang giúp mọi người đến với nhà hàng luôn được no bụng, luôn có những giây phút vui vẻ.
Nếu mở rộng tương đương với nhiều người vui hơn, hạnh phúc hơn, như thế chẳng phải tốt hơn sao ạ? Chưa kể, việc mở rộng ở nước ngoài, chúng ta còn có thể đưa văn hóa tốt đẹp của Việt Nam, của Thịnh Thế đến với nhiều người hơn. Điều này chắc chắn sẽ giúp hình ảnh đất nước chúng ta thêm xinh đẹp, ấn tượng của họ với Thịnh Thế cũng tốt hơn. Như vậy, ít nhiều cũng giúp được các
dự án đầu tư của anh sau này có thêm ưu thế.
Giang Tấn nghe con gái nói vậy thì sáng mắt, ông liên tục gật gù, giơ ngón tay cái nói:
- Ý cha chính là vậy. Con gái càng lớn càng hiểu chuyện. Tốt tốt.
Tuyết Yên được cha khen thì nở nụ cười xinh đẹp.
Mẹ Lan thở dài:
- Được rồi, lần này tôi thua cha con hai người. Ài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!