Dương Tuấn Vũ toát mồ hôi lạnh, hắn không sợ đánh đánh giết giết, nhưng oan uổng hắn chịu không ít rồi, nên rất hiểu cái cảm giác bị người ta nhìm chằm chằm vào.
- Đường huynh, sao không nói, được rồi, tôi sẽ lập tức rời đi.
- Khoan.
Đường Tiêu cười cười:
- Sư phụ mỹ nữ, ta muốn tặng hắn một món đồ mà thôi, không cần căng thẳng vậy chứ?
- Tặng đồ?
Thông Thiên phong chủ không khỏi nhíu mày, từ lúc hắn mới bái sư, ngay cả người thầy này hắn còn chưa tặng qua một món đồ. Giờ lại tốt bụng tặng người khác như thế?
- Ngươi đi về lấy, hắn ở lại đây, ta trông coi.
- Ài, thế cũng tốt. Dương sư đệ, đợi chút, ta sẽ rất nhanh quay lại.
Nói xong không đợi Dương Tuấn Vũ nói, hắn đã nhảy vụt đi mất.
Dương Tuấn Vũ nhìn theo lòng không khỏi cảm khái "Tên này có bộ công pháp về thân thủ không tồi." Nếu không phải đôi mắt hắn đặc biệt có lẽ sẽ chẳng nhìn thấy cái bóng của kẻ này. Tuy vậy, nhìn thấy là một chuyện, Dương Tuấn Vũ tự biết mình còn chưa nhanh được tới mức này, nhiều nhất chỉ bằng 2/3 hắn. Đấy là khi hắn dùng Ki cường hóa. Tên này nếu dùng Ki tính thiên về tốc độ thì chỉ sợ mình chỉ bằng nửa hắn là may.
Giờ này Thông Thiên phong chủ đã nhớ gặp kẻ này ở đâu, nhìn thấy một tên người mới khi chứng kiến Phong Vũ Bộ Pháp độc môn do mình truyền cho Đường Tiêu mà mặt không có bao nhiêu ngạc nhiên thì cô không khỏi đánh giá kẻ này kỹ thêm vài phần.
- Ngươi đã gặp Vô Diện huynh?
Dương Tuấn Vũ thấy người này mở lời thì không khỏi kỳ quái, một kẻ băng lãnh như cô ta chắc chắn sẽ không thân thiện như vậy chứ? Nhưng phong chủ đã hỏi hắn không dám thất lễ:
- Đã gặp.
- Hắn … khỏe không? Được rồi, coi như ta chưa hỏi. Hắn vừa dẫn đoàn đi Nam Cực, khả năng vẫn còn rất khỏe.
"Không phải mỹ nữ này vừa mắt lão Vô Diện kia chứ? Người chú này tướng mạo coi như không tồi, nhưng người chính là chỉ có một mẩu, chưa kể bên ngoài mỹ nam nhiều lắm, một mỹ nữ như cô ta … Mà chưa chắc, nam nhân xuất chúng thì tướng mạo nhiều khi có thể bỏ qua." Dương Tuấn Vũ càng nghĩ càng thấy khả năng này rất cao.
- Vô Diện phong chủ rất khỏe.
- Ồ.
Cuộc hội thoại cũng chỉ dừng lại ở đó, Dương Tuấn Vũ không biết tính khí của người này ra sao nên tất nhiên không dám hỏi lung tung. Còn cô gái này dường như đã có đáp án mình cần nên một lời cũng không nói tiếp.
Cả hai cứ đứng một chỗ như vậy cho tới khi Đường Tiêu quay lại. Cũng may bộ pháp hắn cao thâm nên cũng tốn không mấy thời gian. Thấy hắn tay xách theo một cái túi, Dương Tuấn Vũ không khỏi kỳ quái.
- Đường huynh, cái này là …?
- Hì hì. Vừa đi vừa nói.
Dương Tuấn Vũ hiểu ý ở đây không tiện nói, nên cũng gật đầu đi theo.
- Đứng lại. Ngươi định mang Giày Lôi Báo cho hắn làm gì?
Vừa được một bước đã bị chất vấn, Dương Tuấn Vũ thầm chửi hỏng bét, tuy vậy trong lòng không khỏi băn khoăn "Nếu theo như cái tên thì nhiều khả năng nó là một đôi giày gia tăng tốc độ a. Thứ
tốt, thứ tốt. Chỉ là không biết làm sao nhận được đây."
Đường Tiêu khựng lại, nụ cười bình thản khẽ cứng lại, hắn không quay đầu mà miệng hô:
- Chạy.
Dương Tuấn Vũ cứ tưởng hắn nghĩ ra cái trò gì không ngờ 36 kế lại đánh bài chuồn, nhưng Dương Tuấn Vũ phản xạ không tồi, hô chạy liền cắm đầu cắm cổ chạy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!