Chỗ nguyên liệu này tính ra còn thừa nhiều lắm.
Ngoài cách nguyên liệu khá tinh sạch, còn có một túi quặng, Dương Tuấn Vũ đang lướt mắt nhìn một lượt bỗng nhiên ánh mắt dừng lại ở một khối quặng nhìn khá đen, xù xì, nhìn chẳng khác gì một tảng đá phế phẩm. Nhưng không hiểu sau hắn cảm giác thứ này rất kỳ quái.
- Triệu Cơ, anh thấy viên đá này không bình thường. Đợi chút anh cắt ra xem.
Triệu Cơ giọng nói vui mừng:
- Xem ra ánh mắt của anh càng ngày càng lợi hại nha. Em đã cố tính không nói, vậy mà anh vẫn biết.
Dương Tuấn Vũ trừng mắt:
- Em còn muốn thử anh?
- Tất nhiên, sau này không phải lúc nào em cũng có khả năng nhận biết mọi đồ vật, lúc đó phụ thuộc rất nhiều vào kinh nghiệm, ánh mắt và cảm giác của anh.
- Được rồi, anh hiểu. Vậy thứ này là gì?
- Anh cứ mở ra thì biết.
Dương Tuấn Vũ cũng không nhiều lời, hắn mang ra một cây đục, một cái búa, và mấy tờ giấy nhám.
Sau khi cố định viên đá, hắn bắt đầu phủi lớp bụi bám ở trên, sau đấy dùng búa và đục vô cùng thành thục gõ liên tục, đều tay, từng miếng đất đá, bùn kim loại rơi ra, chẳng mấy chốc khối quặng đã nhỏ đi một nửa, tiếng gõ xuống càng ngày càng biến đổi âm sắc, Dương Tuấn Vũ nín thở biết thứ làm mình tò mò sắp lộ ra rồi.
Hắn không dám mạnh tay, đục thêm một chút bắt đầu dùng giấy nhám, vừa mài vừa dội nước.
Đến khi một thứ phản chiếu tạo ra những luồng ánh sáng lấp lánh khiến tay hắn khựng lại, mắt trố ra, dường như không thể tin được.
- Kim cương? Không đúng, rất giống nhưng lại có chút khác.
Dương Tuấn Vũ không khỏi đăm chiêu, nhưng cứ lấy ra đã rồi tính.
Chẳng mấy chốc, một viên đá, không, một khối đá trong suốt, phản chiếu ánh sáng lấp lánh khiến người nào nhìn thấy trong lòng không khỏi thèm muốn.
- Đây là loại kim cương gì?
Dương Tuấn Vũ không phải chưa từng dùng kim cương làm đồ trang sức, đính vào quần áo, nên hắn rất rõ các tính chất và kết cấu của từng loại kim cương, nhưng một khối bằng nắm đấm như này, nhìn rất giống nhưng dường như đẳng cấp còn cao hơn kim cương bình thường nhiều lắm. Một khối lớn như vậy, nhưng độ tinh khiết, độ trong suốt phải gọi là hoàn hảo không tỳ vết.
- Đây là đá kim cương năng lượng cấp A, nhưng nguồn năng lượng này không phải cung cấp để tăng sức mạnh mà nó có tác dụng thanh tỉnh thần trí, giảm mọi ảnh hưởng tiêu cực về tinh thần như: mệt mỏi, tức giận, nóng nảy, … Nếu mang theo viên đá này, tâm luôn tĩnh, ngủ luôn ngon…
Dương Tuấn Vũ nghe vậy lập tức ngây ngẩn. Không cần Triệu Cơ nói hắn cũng đã cảm nhận được một luồng sức mạnh nhưng luồng sức mạnh này rất khó đánh giá phẩm cấp, nó cũng không có tác dụng công kích mà dường như có tác dụng hơn về mặt tinh thần. Mà mặt này Dương Tuấn Vũ rất tự tin vào bản thân, theo cảm nhận của hắn, viên đá này còn có tác dụng nuôi dưỡng tâm hồn.
- Và đặc biệt, nó có tác dụng nuôi dưỡng tâm hồn, là một loại đá nuôi hồn vô cùng khó tìm. Không ngờ lần này anh lại may mắn có được. Tên Đường Tiêu kia nếu biết vừa tặng anh một thứ tốt như vậy chắc chắn sẽ tức hộc máu.
Dương Tuấn Vũ tỉnh lại từ cơn mơ, hắn nhìn viên đá trong tay mà sợ hãi than. Ngay cả nó không có tác dụng gì, nhưng với vẻ đẹp, độ tinh khiết và kích thước lớn như thế này hoàn toàn có thể bán một lần ăn mấy đời không hết.
Hắn cân nhắc một hồi cuối cùng quyết định tạm thời cất nó vào một cái hộp ngọc, và bắt tay vào làm vũ khí cho Đường Tiêu. "Suy cho cùng cũng nên cho hắn một cây quạt tốt một chút, nếu không lương tâm mình sẽ áy náy a".
Dương Tuấn Vũ vừa huýt sáo vui vẻ vừa làm. Với cấp độ nguyên liệu cao, không quá khó để hắn làm ra một cây quạt phẩm cấp Cực phẩm.
Theo ý của Đường Tiêu, cây quạt này vừa cực kỳ sắc bén để công kích, vừa cứng rắn để phòng thủ, lại có khả năng bắn ra ám khí ở mỗi nan quạt khiến kẻ địch bất ngờ mà trúng chiêu.
Dương Tuấn Vũ làm chiếc quạt có 23 nan, cũng không keo kiệt dùng một tấm vải loại siêu vật liệu vừa bền vừa chắc, bên trên cũng kết thành hình một ngọn núi tuyết trắng với rừng cây hoa anh đào. Bên trên đề câu thơ: "Nhân Sinh Vạn Biến – Lòng Bất Biến".
Không thể không nói, về ánh mắt thẩm mĩ, sự khéo léo, bút pháp hào hoa phóng khoáng, như rồng như phượng của Dương Tuấn Vũ thuộc dạng vô cùng xuất chúng.
Nhìn bề ngoài có ai nghĩ đây là một thứ vũ khí nháy mắt giết người mà chính là một tác phẩm sống động, chân thực như có hồn.
Ngắm nhìn lại thành quả, đến bản thân hắn còn rất hài lòng, hắn tin Đường Tiêu nhất định sẽ vô cùng yêu thích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!