Chương 461: Rốt cuộc hắn là ai?

Vô Diện phong chủ giờ này mặt nào còn chút lãnh khốc, cả người đều run lên, đôi mắt lạnh lẽo như đều bị hòa tan, tay run run vuốt ve, miệng thổn thức nói:

- Không ngờ còn gặp lại được mày. Đại ca, đại tẩu. 

Nhưng lão lập tức nhận ra, vội quay lại nói:

- Từ đâu mà con có nó. 

Vô Ảnh tuy vẫn còn như trong mộng nhưng bị tiếng nói sư phụ chấn cho tỉnh lại, cô cúi xuống nhìn người trong lòng nói:

- Là từ người hắn rơi ra.

- Hắn?

Vô Diện trong đầu từng đợt oanh động, lão không kịp nói gì liền đoạt Dương Tuấn Vũ từ tay đệ tử của mình, lập tức bắt mạch, nhưng bắt mạch xong chân mày chợt nhíu chặt. 

Vô Ảnh cảm thấy người này dường như có liên quan tới cha mẹ cô, như thế nào hắn lại có huy hiệu của họ? Vô vàn câu hỏi dồn dập ùa tới, đồng thời trong lòng không khỏi lo lắng, nhất là khi nhìn thấy biểu hiện của sư phụ. Cô vội hỏi:

- Tình hình hắn thế nào ạ?

- Rất tệ. Bất quá vẫn còn hy vọng.

Con lập tức ra cửa trấn giữ, bất kể một ai cũng không được phép vào, ừm, ngoại trừ Doãn phong chủ. 

- Vâng. 

Nói xong không đợi Vô Ảnh ra ngoài, hắn liền vội vàng vận công, chỉ tay một bên từng trận tàn ảnh điểm lên người Dương Tuấn Vũ, tay còn lại luồn qua sau lưng hắn xuất ra một trận luồng khí màu xanh kỳ dị. Không ngờ lại là Ki hệ mộc.

Sau suốt hơn 10 giờ liên tục chữa trị, cuối cùng Vô Ảnh ở ngoài nghe thấy tiếng gọi:

- Vô Ảnh vào đi.

Những ký ức có chút hỗn loạn của cô tạm thời được gác lại, cô thực sự không ngờ người này lại có liên quan tới cha mẹ mình. Rốt cuộc hắn có thân thế gì?

"Vâng" một tiếng, cô mở cửa đi vào thì thấy Dương Tuấn Vũ đang nằm trên chiếc giường gỗ của sư phụ, nhịp thở đã đều đều, mặt mũi đã có chút khí sắc thì thở phào một tiếng, trong lòng như trút được gánh nặng.

Cô tiến đến hỏi:

- Khi nào hắn tỉnh lại ạ?

Vô Diện lão giờ này khí lực có chút giảm sút, ông ngồi xuống ghế bên bàn trà, nhấp một ngụm rồi nói:

- Tạm thời đã qua cơn nguy hiểm. Cũng may còn đến kịp. Tuy vậy, không ngờ với vết thương như thế mà tim hắn còn không vỡ, đúng là có chút kỳ quái.

Điều này Vô Ảnh cũng tự nhiên hiểu rõ, cô cũng có con mắt rất tinh tế, ngay khi bế hắn lên, cô đã cảm thấy khung xương nơi lồng ngực hắn có chút biến đổi, đây không có khả năng là bẩm sinh mà là do hắn cố ý thay đổi. 

Mà một phần khác có lẽ là do miếng huy hiệu kia đủ cứng rắn, kết hợp cả hai thứ này làm thanh đao bị lệch hướng chỉ xuyên qua bên cạnh quả tim, nhưng nghĩ lại một chiêu có tính phá hủy cực lớn như Huyết Vô Địch lại không thể phá vỡ một quả tim bằng thịt thì cũng thật rung động. Điều này có chút vượt ngoài nhận thức của cô.

Vô Ảnh nhận ra tất nhiên việc này không lọt khỏi tầm mắt của Vô Diện, chưa kể hắn còn là người tự tay vận công chữa trị suốt chục tiếng đồng hồ, tuy không rõ trái tim kia có gì đặc biệt nhưng khả năng chịu đòn của nó có chút biến thái. Hắn lẩm bẩm:

- Chẳng lẽ là Tinh Cương Ngũ Tạng Công Pháp. Không đúng, không hề có Tinh Cương Khí.

Vô Ảnh tò mò hỏi:

- Cái gì là Tinh Cương Ngũ Tạng Công Pháp ạ?

Vô Ảnh cũng chỉ là hỏi vu vơ không hi vọng được sư phụ giải đáp, nhưng Vô Diện dường như không bận tâm lắm, xoa cằm giải thích:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!