Chương 451: Quy tắc

Dương Tuấn Vũ sau khi vào nhà thì cũng hơi bất ngờ. Không như những gì hắn nghĩ, nơi này chẳng giống phòng con gái gì cả. Vật dụng sinh hoạt đều được giảm thiểu tối đa, thay vào đó trên tường lại treo đủ loại vũ khí, thứ mà một ninja cần có.

Nhớ tới cô gái này không những là một ninja thân thủ tốt mà còn là một kẻ có thuật triệu hồi xác chết thì càng cảm thán. Đây mới thực sự là thiên phú dị bẩm, còn hắn chính là do cơ duyên mà có được như ngày hôm nay, chứ bản chất hắn cũng tầm thường, thậm chí còn kém hơn cả tầm thường.

Dương Tuấn Vũ cũng không phải là muốn trêu đùa gì cô nhóc này, chủ yếu hắn muốn biết sơ bộ tin tức, quy củ ở Vô Diện Sơn cũng như ở trong Quân Đoàn mà thôi. Doãn Trung San không nói với hắn, mà hắn lại không muốn phí thời gian tự mình tìm hiểu. 

Sau khi ngồi xuống ghế, hắn liền nói:

- Nếu có gì thất lễ thì tôi rất xin lỗi. Chỉ là cũng có chút quen biết, tôi chỉ muốn hỏi mấy thứ cho người mới vào thôi.

Nghe hắn nói vậy, ngồi xuống ghế đối diện, cô ném ra một quyển sách khá cũ và nói:

- Đây là một số quy tắc ở Vô Diện cũng như ở Quân Đoàn, ngươi có thể cầm về đọc.

Dương Tuấn Vũ cũng không khách khí liền với tay thu lại, hắn tò mò hỏi:

- Cảm ơn. Thế là đủ rồi. Mà cô vào đây từ năm mấy tuổi? 

- Tôi có nghĩa vụ phải trả lời anh sao?

Thấy vậy Dương Tuấn Vũ cười ngượng gãi đầu:

- Đúng là không có. Nếu vậy tôi xin phép. Cảm ơn cô.

Thấy hắn nhanh vậy liền rời đi thì Julia hơi bất ngờ, nhưng cũng không ngăn cản.

- Không tiễn.

Dương Tuấn Vũ nói thêm một lời cảm ơn rồi rời đi, mục đích đã đạt được hắn không cần phải ở lại thêm làm gì, ai biết có bị cô ả này tính kế gì không? Nói đi cũng phải nói lại, hai người bọn họ không đánh nhau đầu rơi máu chảy đã là kỳ tích rồi. Nhưng nghĩ về tình cờ gặp được người quen cũ đúng là rất thú vị, ít nhất ở Vô Diện Sơn hắn không cô độc.

Theo chỉ dẫn của Julia khi nãy, vượt thêm mấy trăm mét hắn liền nhìn thấy một khu nhà rất lớn, bên trên có mấy tầng. Khi đi vào trong, cứ nghĩ nơi này sẽ náo nhiệt hơn một chút nhưng ngược lại, cả một con ma cũng không có. Không khí thực sự quá tiêu điều rồi.

Không có ai để hỏi, hắn liền đi xung quanh, cuối cùng bên hành lang bên phải có đề biển tên: "Phòng tiếp đón". Dương Tuấn Vũ chỉnh trang lại bản thân một chút, hít sâu một hơi rồi gõ cửa. 

- Cộc! Cộc! Cộc!

Nhưng gõ mấy tiếng, đợi một lúc cũng không có âm thanh gì bên trong, hắn lại gõ thêm một hồi, cuối cùng hết kiên nhẫn hắn đánh liều tự mở cửa. 

Cánh cửa vừa mở ra, chưa nhìn thấy cái gì mà ngay lập tức mùi rượu nồng nặc đã xộc thẳng vào mũi khiến hắn suýt nữa choáng váng. "Thế này phải uống bao nhiêu rượu mới có cái mùi nồng như vậy?"

Lúc này hắn đã kịp nhìn vào trong, thì thấy có một ông già, tay phải vẫn đang cầm chai rượu nhưng mặt đã gục xuống bàn, thở phì phò như sấm.

- Thì ra cửa phòng cách âm. Thế mà mình còn gõ cái rắm.

Dương Tuấn Vũ ảo não vì biết mình mất không ít thời gian ở bên ngoài kiên nhẫn gõ, vậy mà bên trong lại cách âm, nếu không thì cái tiếng gáy như sấm rền bên tai kia ắt hẳn phải nghe rất rõ.

Nhìn cái áo đang vắt vẻo trên người lão già chuẩn bị rơi, hắn liền tiến tới kéo lên đắp lại cho ông ta. 

Thoáng nghĩ một chút, đoán rằng hôm nay lão còn chưa thể tỉnh, hắn liền đi ra ngoài định đóng cửa thì có tiếng nói vang lên:

- Tên tuổi, thành tích sát hạch.

Dương Tuấn Vũ quay lại thì nào còn thấy một lão già say? Chỉ còn một người tùy ý ngồi, dáng vẻ mệt mỏi, vừa nói vừa ngáp, tay cầm cái bút cùng một quyển sổ có lẽ để ghi chép thông tin của hắn.

Không vì bề ngoài mà đánh giá, hắn thẳng lưng giơ tay chào:

- Dương Tuấn Vũ – 21 tuổi, vị trí thứ nhất cuộc thi sát hạch.

- Huy hiệu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!