Khi cả hai về tới nơi thì đúng là mất tròn 1 tiếng, nhưng khi nhìn thấy hai bọn họ người cười kẻ nói, đẹp trai xinh gái thành đôi thì ai cũng thở phào một hơi.
Cũng may hôm nay chỉ làm mời người thân quen của cả hai nên dù có bận cũng không có vấn đề gì lớn, chưa kể đây là đi đám cưới của Đại Boss cùng Nữ Vương thì có ai dám ho he, phàn nàn gì.
Nghi lễ cũng tổ chức khá đơn giản, mọi người cười cười nói nói, chúc cặp uyên ương hạnh phúc trăm năm, sớm ngày con đàn cháu đống.
Hai ông bà thông gia đều nước mắt sụt sùi, vừa cười vừa khóc.
Mẹ Lan nói với mẹ Hương:
- Từ ngày nhận Tuấn Vũ về nuôi, tôi cũng chẳng ngờ mọi chuyện sẽ được tốt như hiện tại. Cũng may cháu nó sớm biết suy nghĩ, lại có chút tài năng nên khi về già hai chúng tôi cũng được nhờ. Cảm ơn em đã đồng ý cho Vân Tú về nhà chị làm dâu. Mà em ở một mình chắc cũng buồn, nếu không em liền chuyển về nhà chị đi.
Dương Tuấn Vũ đang đi chúc rượu gần đó nghe thấy vậy thì nắm tay Vân Tú cười đi tới:
- Đúng đấy mẹ. Như thế là tốt nhất, để vợ con không cần suốt ngày nhung nhớ mẹ. Cô ấy lớn như vậy nhưng vẫn còn muốn bám hơi mẹ lắm. Em nhỉ?
Vân Tú ném cho hắn một cái lườm vì dám nói cô lớn còn bám hơi mẹ, nhưng cô cũng thực sự muốn có cả hai người mẹ ở bên, như thế là tuyệt vời nhất. Bản thân cô cũng rất lo sau này mình đi lấy chồng mẹ sẽ ở một mình, nên việc cưới xin ngoài vì chưa tìm được đối tượng tốt thì đấy cũng là lý do khiến cô trì hoãn tới tuổi này vẫn chưa lấy chồng.
Thấy mẹ đang bối rối, Vân Tú liền nói:
- Đúng vậy mẹ, nếu không con thực sự muốn ở với mẹ còn hơn là lấy chồng.
Mẹ Hương cười mắng:
- Con bé này, nói linh tinh gì vậy. Không lấy chồng tôi cũng chẳng dám nuôi bà cô trong nhà. Mẹ cô hết sức lực để chăm lo cho cô rồi.
Vân Tú cọ cọ vào vai mẹ làm nũng:
- Thế mẹ đồng ý đi mà.
- Nhưng...
Giang Tấn biết đã tới lúc của mình, ông khẽ ho khan mấy tiếng:
- Khụ khụ, nếu bà ngại tôi thì...
Mẹ Hương vội xua tay:
- Ấy, ý tôi không phải vậy, chỉ là tôi ở một mình mấy chục năm quen rồi, nên...
Dương Tuấn Vũ cười:
- Mẹ nói vậy là không đúng rồi. Trước đây cũng mấy chục năm mẹ đều sống cùng người thân mà, ở nhiều người bao giờ cũng tốt hơn chứ. Con cũng bận việc ít về nhà, nếu không có mẹ chỉ sợ Tú Tú sẽ cô đơn lắm.
Mọi người cùng xúm vào khuyên, cuối cùng mẹ Hương cũng thở dài:
- Ài, được rồi, được rồi. Nếu vậy đành làm phiền ông bà thông gia vậy, tôi có làm gì không phải mong mọi người bỏ quá cho.
Mẹ Lan vui mừng, tay vỗ vỗ vào tay cô, cười híp mắt nói:
- Tất cả đều là người một nhà có gì mà phải ngại chứ. Chị trước giờ vẫn muốn có một người cùng tâm sự, ông nhà chị cứ như khúc gỗ ấy, chẳng hiểu tâm tình phụ nữ gì cả. Giờ có em rồi thật sự rất tốt.
Giang Tấn nhún vai:
- Đấy, mới quen nhau còn hơn tình cảm vợ chồng mấy chục năm, ài, giờ chỉ còn cha với con là bị cô lập thôi, ài, địa vị đàn ông trong gia đình luôn là thấp nhất, nhớ lời cha dặn.
Dương Tuấn Vũ cũng làm bộ mặt phiền muộn:
- Con hiểu mà. Làm đàn ông không dễ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!