Dương Tuấn Vũ cười đểu:
- Ghê nhỉ. Nhìn bà chị thế này mà cũng chỉ từng yêu qua một lần sao?
- Yêu thì không ít nhưng chỉ có một người được làm chuyện đó thôi, nhưng sau vài cuộc tình, thì chị mới biết lũ đàn ông mấy người toàn cặn bã. Thế biết em cặn bã còn khiêu khích?
Flora cười:
- Cậu rât có thể là tên cặn bã nhất, nhưng tôi không thể điều khiển tình cảm của mình, yêu thì không biết có phải không, nhưng tôi luôn bị thôi thúc phải ăn cậu.
- Không ngờ phụ nữ nước ngoài vốn sống thoáng mà chị cũng giữ mình tốt ghê.
- Còn phải nói. Hì hì.
Dương Tuấn Vũ nhìn cái cây cổ thụ lớn phía trước,, từ đây có thể nhìn thấy trăng sao, nhìn thấy mặt hồ, gió mát thoang thoảng có lẽ là địa điểm tốt.
Hắn dừng lại rồi nhảy mấy bước lên một cành lớn thậm chí còn đủ để nằm.
Hai người không ai nói gì liền cuốn lấy nhau.
Dương Tuấn Vũ như con hổ thoát khỏi gông cùm xiềng xích, hắn nhanh chóng cởi sạch mỹ nhân trước mặt, ngay lập tức, một thân hình nóng bỏng, ma mị hiện ra, giờ hắn mới biết lúc trước Flora đã ăn mặc che đi không ít dáng vóc của mình rồi, hắn ngây ngẩn nhìn cô gái xinh đẹp càng yêu nghiệt dưới ánh trăng sáng.
Flora nhìn gương mặt ngốc nghếch của hắn thì thoáng chút tự hào, cô chưa bao giờ tự ti về bản thân, nâng cằm hắn lên, cô cười trêu:
- Sao hả? Của chị và của Tú Tú ai hơn?
Dương Tuấn Vũ "hừm" một tiếng, hắn nhếch mép:
- Mỗi người một vẻ, không nói ai hơn được, nhưng chắc chắn cả hai đều đẹp không còn từ xứng để mô tả. Ài, chỉ tiếc có tên khốn nào trước đó đã được thưởng thức trước rồi.
Flora gõ đầu hắn cười khúc khích:
- Được voi đòi tiên.
Dương Tuấn Vũ cũng nóng mắt rồi, hắn áp xuống đôi môi kia một nụ hôn nóng bỏng, đôi tay thì tự giác làm việc của mình.
Trong đêm trăng mờ ảo, ở một khu vực không bóng người, trên một cái cây lớn đang có cảnh xuân ướt át diễn ra, liên tục không biết ngừng nghỉ, mãi cho tới khi ánh dương khẽ lấp ló nơi chân trời thì cuộc vui mới kết thúc. Thậm chí nếu không phải đang ở giữa thiên nhiên sợ bại lộ thì cuộc chiến này còn kéo dài nữa.
Nằm gục trên thềm ngực rắn chắn, Flora vuốt ve nhè nhẹ, toàn thân cô đã thoát lực, những giọt mồ hôi vẫn còn tiếp tục lăn xuống, mái tóc mềm đã ướt sũng nước như vừa mới tắm. Cô hôn nhẹ rồi cắn lên cái cằm cười mắng:
- Bảo sao Tú Tú nói em là đồ quái vật. Làm chị kiệt sức, cả người ê ẩm rồi. Bắt đền.
Dương Tuấn Vũ xoa xoa cái lưng mịn màng như lụa, nhếch mép:
- Thế mà vừa nãy vẫn kêu ầm trời lên còn gì, bắt đền là định tiếp tục hiệp nữa sao?
- Thôi. Dừng. Em mà làm nữa chị ngất mất. Tha cho chị.
- Haha. Lần sau đừng có trêu chọc em biết chưa?
- Ài, nếu mà chị biết trêu nhầm tên quái vật như em thì chị không dám.
- Mà chị cố ý kích đểu em đúng không? Dám nói đã thất thân rồi.
- Trêu em rất vui mà. Nhưng đúng là chị đã từng có mối tình với không ít người, nhưng kẻ nào cũng chỉ muốn đè chị ra thôi, trong đôi mắt mấy kẻ đó chỉ sau vài ngày quen biết đã nổi lên ánh mắt dâm dục. Đàn ông đúng là động vật sống bằng nửa thân dưới.
- Này. Nhiều người lại thích nửa thân dưới đấy, chị hôm nay được nếm thử rồi, có phải cũng thích loại động vật này không?
- Hư hỏng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!