Chương 19: (Vô Đề)

Edit: Sa

[53] – Hiểu biết

Bây giờ nghĩ lại, hôn sự của tôi và 187 vừa hiển nhiên vừa đột ngột.

Đó là một ngày vào tháng 11 năm 2019, chủ nhật, sau giờ trưa. Như thường lệ, tôi tới ký túc xá của 187, mượn máy tính của anh chơi game.

Lúc đó, tôi đang điều khiển nhân vật Ma Cà Rồng đánh loạn xà ngầu, 187 ngồi bên cạnh xem tôi chơi, lát sau mẹ anh gọi video. Trong khi hai người họ trò chuyện về cuộc sống thường nhật thì tôi vẫn đắm chìm trong game.

Nói ra thật xấu hổ, tuy tôi tung hoành (?) LOL mấy năm nhưng chỉ chơi nhân vật Ma Cà Rồng có vài ba lần, vừa vào đã bơm máu tùm lum cho đồng đội lẫn đối thủ.

Đồng đội: …?

Đối thủ: …?

Tôi: …

Bởi vậy, màn hình máy tính hết sáng lại tối, hết tối lại sáng, chơi chưa đến năm phút, bảng số liệu ở góc phải màn hình đã chán chả buồn nhìn. Cũng may ván này gặp phải đồng đội tốt tính, nhìn ID thì có vẻ là con gái, không mắng chửi gì cả, chỉ tập trung đánh giặc. Mười mấy phút sau, trò chơi kết thúc.

Tôi thở dài thườn thượt, gõ bàn phím: Xin lỗi nha, ít chơi nên không quen tay.

Không biết các đồng đội giận quá hay chả màng tới lời sám hối của tôi mà không ai trả lời. Tôi bèn thoát game.

Đúng lúc đó, 187 đang nói chuyện với mẹ anh bỗng hỏi: "Chơi xong rồi?"

"Vầng." Tôi ậm ừ đáp, quay đầu nhìn anh: "Thua."

Thấy tôi mặt ủ mày chau, 187 buồn cười: "Không sao, game thôi mà, đừng để chuyện nhỏ nhặt này làm mất vui." Anh lại nói vào điện thoại: "Cô ấy vừa rảnh tay đây ạ."

Tôi giật thót, ngay sau đó 187 đưa điện thoại cho tôi, nói: "Mẹ anh muốn nói chuyện với em."

Từ khi tạm biêt nhau ở thành phố A, tôi và cô đã kết bạn Wechat, trừ việc hỏi thăm ngày lễ tết ra thì chúng tôi chỉ dừng ở mức "like status" mà thôi, hôm nào tới chỗ 187 chơi và đúng lúc mẹ con 187 trò chuyện video thì tôi mới tán gẫu với cô đôi câu.

Vì vậy hôm đó, tôi rất tự nhiên cầm lấy điện thoại, cười chào: "Cô ạ."

Trong video, mẹ 187 tươi cười nhìn tôi, cô đáp một tiếng, sau đó gọi tên thân mật của tôi rồi nói: "Hồi nãy cô với XX (tên 187) nói chuyện, cháu có nghe thấy không?"

Tôi: "…"

Tôi hơi bối rối, ngượng ngùng nói: "Ban nãy cháu chơi game nên không nghe ạ, cháu xin lỗi."

Cô vẫn cười tười, dịu dàng nói với tôi: "Là thế này. Chú cháu sắp lên tỉnh làm trị liệu lần cuối rồi. Cô chú bàn với nhau là chờ ổng về nghỉ ngơi một thời ngắn rồi hai vợ chồng sẽ tới thăm bố mẹ và bà nội cháu."

Cô không thông thạo tiếng phổ thông lắm, để cho tôi hiểu, cô phát âm rất chậm và rõ nên đoạn này tôi nghe hiểu hoàn toàn.

Tôi mừng rỡ: "Cô chú muốn tới đây chơi ạ? Tốt quá."

Cô cười toe, nói: "Vậy cháu về hỏi bố mẹ xem bao giờ anh chị ấy rảnh để tiện cho cô chú tới nhé."

Tôi ngu ngơ, hỏi: "Sao phải xem bố mẹ cháu rảnh hay không ạ? Cô chú muốn tới lúc nào cũng được hết á."

Cô có vẻ hơi lúng túng, mỉm cười nhìn tôi, không nói gì.

187 ngồi bên cạnh tôi chợt phì cười, anh nhìn cô qua màn hình, bó tay đến mức nói bằng cả tiếng địa phương: "Cổ ngố lắm, mẹ không nói rõ ra thì cổ không hiểu đâu."

187 lại quay đầu nhìn tôi, thở dài, nói lại bằng tiếng phổ thông, gằn từng chữ: "Bố mẹ anh không phải tới đây chơi, cũng không phải đi du lịch. Bố mẹ muốn mang quà tới thăm nhà em, thăm cô chú và bà."

Tôi ngớ người, chợt hiểu ra. Tôi không ngốc, nhà trai vượt ngàn dặm xa xôi tới nhà có ý nghĩa gì, không cần nói cũng biết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!