Chương 9: (Vô Đề)

Sau khi biết được thiếu niên mặc đồ cổ trang là cậu của Mạc Bạch, Kate lập tức bắt tay vào điều tra.

Tên thật của Mạc phu nhân là Lê Nhược, em trai cô tên là Lê Triều Từ, mất tích vào năm sáu tuổi, cho tới giờ Lê gia chưa từng từ bỏ việc tìm kiếm.

Rất nhanh Kate đã tra ra được một việc khác.

"Sau khi Mạc Hướng Thiên được thừa kế viên tinh cầu kia, trên tinh võng đã có hai người dùng nặc danh tuyên bố chứng cứ chứng minh Mạc thị bị hãm hại." Kate nói: "Tôi đã tra địa chỉ IP của hai tài khoản đó, đều không thu hoạch được gì. Cơ mà một tài khoản có tên là Li, có thể nào là chữ Lê trong Lê Triều Từ không?"

Văn Chiêu Diễn trầm mặc một lát, nói: "Ta đã sai người đăng một phần lên."

"... Cho nên một trong hai tài khoản đó là điện hạ ngài?"

"Ừm."

Kate kinh ngạc: "Tại sao điện hạ lại muốn giúp Mạc gia?"

Hắn nhớ rõ là Mạc gia mới chuyển đến An dưỡng tinh được hai năm, mối quan hệ giữa hai bên vẫn luôn rất lãnh đạm cơ mà. Ban đầu họ còn cho rằng Mạc gia không muốn quá thân cận với một hoàng tử mất đi sự yêu thích của hoàng đế, vậy nên cũng không lui tới quá nhiều.

Bây giờ nghĩ lại...

Lần trước tinh thần lực của Mạc Hướng Thiên xảy ra vấn đều, điện hạ đã chủ động bảo hắn dẫn theo Hi Hi tới trị liệu. Điện hạ còn thường xuyên chiếu cố Tiểu Mạc Bạch, này đâu có giống tác phong ngày thường của điện hạ!

Bây giờ còn giúp Mạc gia tìm chứng cứ, mà đống chứng cứ đó đâu có dễ tìm!

Văn Chiêu Diễn bình tĩnh nói: "Chuyện nhỏ, không tốn sức gì."

Huống chi đêm đó tinh thần lực của y có vấn đề, nếu không phải có thiếu niên kia, thức hải tinh thần của y sẽ tiếp tục chuyển biến xấu.

Y không muốn thiếu nhân tình, coi như là báo ân đi.

Kate còn muốn nói gì đó, nghĩ lại lại thôi.

Nếu Lê Triều Từ thật sự có năng lực trấn an đặc biệt nào đó, điện hạ tạo quan hệ tốt với người ta chỉ có lợi chứ không có hại, hắn cần gì phải nhiều lời.

Trong lúc hai người trò chuyện, nhân ngư Hi Hi đã trốn ở chỗ rất xa.

Hi Hi vẫn luôn sợ Văn Chiêu Diễn. Vậy nên lúc Kate nói chuyện với Văn Chiêu Diễn, hắn đều sẽ tránh ở trong góc, trộm lên tinh võng.

Dạo này hắn rất thích nghe cái bài Chú Đạ Bi kia, cảm thấy người tên Mạc kia nhất định là một nhân ngư rất rất lợi hại, so với chính hắn còn lợi hại hơn nhiều.

Dị năng của hắn chỉ phát động khi tiếp xúc gần với nhân loại, nhưng Mạc thì không!

"Mày béo quá."

Đột nhiên, Hi Hi mẫn cảm nghe được một giọng nói truyền từ bên ngoài. Lỗ tai hắn động động, cùng với tiếng nước xôn xao, hắn còn nghe thấy tiếng một con cá nhỏ đang đong đưa đuôi chơi đùa.

Hi Hi tò mò nhìn ra ngoài.

Cái giọng nói giòn tan kia lại vang lên lần nữa: "Lại béo thêm tí nữa, mày không bơi được nữa đâu."

Hi Hi nhìn nhìn Kate, lén lút nâng chân đi ra bên ngoài.

Trong hồ bơi, một đứa bé đáng yêu đang chơi đùa với con cá. Cậu chỉ vào bụng cá, nói: "Mày nhìn cái bụng mày kìa, người nào không biết có khi còn tưởng mày mang thai cá con đấy."

Con cá không vui, tức giận vẫy vẫy đuôi, làm nước bắn lên mặt Mạc Bạch.

Con cá vừa khai trí chưa bao lâu, chưa biết Mạc Bạch chính là cha mẹ lo bữa cơm cho nó. Nó theo bản năng muốn thân cận với cậu, lại thích ca ngợi, tự nhiên là không muốn cậu chê mình.

Khuôn mặt xinh đẹp bị tạt nước kia của cậu bé nhăn lại: "Hung dữ như vậy, sau này không cần mày nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!