Chương 6: (Vô Đề)

Tam hoàng tử bị người máy cảnh sát đưa đi, đám hộ vệ của gã cũng vội tới đồn "cứu người". Tuy họ đều biết rõ là sau khi tam hoàng tử được đưa tới đồn cảnh sát, rất nhanh sẽ được thả ra nhưng vẫn rất sốt ruột.

Đám hộ vệ của tam hoàng tử vội báo với Văn Chiêu Diễn một tiếng là hôm nay bệ hạ sẽ không tới rồi nhanh chóng rời đi.

Sau khi biết bệ hạ sẽ không tới, quản gia lập tức cảm thấy thất vọng tới cùng cực. Từ khi Văn Chiêu Diễn bị trục xuất tới An Dưỡng tinh, đã năm năm trôi qua rồi.

Mỗi một năm, để biểu hiện ra "lòng yêu thương con cái" của mình, bệ hạ đều sẽ tới đây gặp Văn Chiêu Diễn một lần. Cũng bởi vậy vào tháng này hàng năm, quản gia đều sẽ bận lên bận xuống, hy vọng có thể cứu vớt chút tình cha con giữa bệ hạ với Văn Chiêu Diễn.

Ngay vừa mới nãy, phi thuyền của bệ hạ vừa tới An Dưỡng tinh đã xảy ra chuyện nên tam hoàng tử tới thay để báo lại với họ là bệ hạ sẽ không tới.

Quản gia có hơi muốn khóc.

"Đang êm đẹp, tại sao lại đột nhiên xảy ra chuyện chứ?! Mỗi năm điện hạ chỉ có một lần này mới gặp mặt bệ hạ... Điện hạ! Nhất định là có người không muốn cho ngài gặp bệ hạ đó! Sợ bệ hạ thấy ngài xong, sẽ đưa ngài về thủ đô tinh nên mới ngăn cản bệ hạ tới gặp ngài!"

Khác với quản gia đang thương tâm khổ sở, tâm trạng của Văn Chiêu Diễn lại rất không tồi: "Dù tới thì làm sao chứ?"

Quản gia vội vàng nói: "Điện hạ, chúng ta không được từ bỏ! Nhỡ tâm trạng của bệ hạ không tồi, tình nguyện đưa chúng ta về lại thủ dô tinh---"

Văn Chiêu Diễn nhàn nhạt đánh gãy lời ông ta: "Năm."

Quản gia lập tức nghẹn lời, không biết nói gì nữa.

Đúng vậy, năm năm.

Cũng chỉ có năm nay là bệ hạ xảy ra chuyện, không thể tới được. Đã bốn lần bệ hạ tới đây rồi, tại sao chưa có lần nào hồi tâm chuyển ý chứ?

Quản gia bình tĩnh trở lại, không còn ôm ảo tưởng nữa nhưng rất nhanh lại lo lắng: "Điện hạ, trước giờ bệ hạ vẫn luôn tốt. Lần này sớm không xảy ra chuyện, muộn không xảy ra chuyện, sao lại có thể trùng hợp như thế được?! Có khi nào bệ hạ nghi ngờ chúng ta muốn làm gì đó không?"

Văn Chiêu Diễn không nói gì, đôi mắt đen thăm thẳm không rõ, trong đầu lại nghĩ tới một chuyện khác.

Đúng là... có hơi trùng hợp.

Y nhớ lại gương mặt tươi cười khi bảo y ném đồng xu xuống hồ bơi của thiếu niên mặc cổ trang tối qua, cả câu nói của cậu: "Không linh không lấy tiền."

Sau đó thì sao?

Sau đó hình như y đã bị mê hoặc, thật sự đã ước nguyện là ước gì ngày mai hoàng đế không tới được.

Hẳn là trùng hợp nhỉ?

Văn Chiêu Diễn lại nghĩ tới gương mặt có chút tương tự giữa thiếu niên cùng Tiểu Mạc Bạch, lần nữa hoài nghi thiếu niên là con riêng của Mạc Hướng Thiên, cho nên thiếu niên mới có thể cứu Mạc Hướng Thiên suýt chút nữa hỏng mất.

Văn Chiêu Diễn đã đọc qua kết quả điều tra nhưng trong đó ghi rõ là tình cảm giữa Mạc Hướng Thiên với vợ vô cùng tốt, không có con riêng nào ở đây. Thật ra Mạc phu nhân có một người em trai đã mất tích từ khi còn nhỏ, tới nay vẫn chưa từng được phát hiện.

Đều nói cháu ngoại giống cậu, chẳng lẽ thiếu niên chính là người em trai đã mất tích kia?

----

Chuyện tam hoàng tử bị cho vào danh sách đen của hiệp hội bảo vệ trẻ em xảy ra chưa bao lâu đã bị xóa sạch, ngây ngốc ở trong đồn còn chưa tới nửa ngày.

Tuy nhiên có không ít cư dân mạng đã chụp hình lại, chỉ là họ vừa đăng lên chưa lâu cũng đã bị xóa đi, căn bản không thể tạo ra sóng gió gì.

Đối với tình huống này, Mạc Bạch không hề cảm thấy bất ngờ. Nói thế nào cũng là hoàng tử đế quốc, làm sao hoàng gia có thể tự nguyện để bản thân mất mặt như thế được?

So sánh ra, Văn Chiêu Diễn thân là đại hoàng tử có hơi đáng thương. Đều là hoàng tử, tại sao đãi ngộ lại kém xa tới như vậy?

Trong mắt Mạc Bạch toát ra một tia trìu mến. Nói thế nào cũng là "tín đồ" đầu tiên của cậu, sau này phải chăm sóc đứa nhỏ kia nhiều hơn mới được.

Khác với tin tức về tam hoàng tử bị xóa sổ nhanh gọn lẹ, tin tức liên quan tới Mạc gia lại luôn chiếm cứ bảng xếp hạng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!