Trong cuộc thảo luận lúc nãy, họ đã nói rõ tình hình là trùng thú biến dị đã chia thành nhiều đợt tấn công, len vào phía sau phòng tuyến Rossetti tinh.
Khu vực này có dân cư, có tuyến hàng không tinh tế, phi thuyền qua lại thường xuyên, còn có tuyến vận chuyển vật tư vô cùng quan trọng.
Một số điểm trốn của trùng thú đã được phát hiện, trong đó điểm cư trú gần tinh cầu nhất là nguy hiểm nhất, rất có thể đã có trùng thú lẻn vào thành phố của nhân loại.
Quy tắc tiến hóa? Không ai biết.
Hướng tiến hóa? Không ai biết.
Chúng ngụy trang thế nào? Càng không ai biết.
Một quan chỉ huy nói: "Tốt nhất phải bắt sống được hai con về nghiên cứu, bắt sống khó hơn giết rất nhiều."
Nếu bao vây tiêu diệt, chúng hoặc sẽ chạy trốn sâu hơn vào tinh cầu có người ở, hoặc liều chết đánh trả. Mà một khi có con thoát, sẽ báo động toàn bộ đội ngụy trang còn lại.
Mạc Bạch hỏi: "Kế hoạch ban đầu là gì?"
Mấy quan chỉ huy sắc mặt phức tạp.
Phương Văn Bác thoáng cảm thấy thất vọng: Tưởng tân binh sẽ đề xuất gì đó, ai dè lại hỏi ngược.
Kate không nghĩ nhiều, giải thích thẳng: "Kế hoạch ban đầu là điện hạ với tôi sẽ dẫn một đội nhỏ vòng sau bắt hai con. Sau khi bắt được, chiến hạm sẽ chia hai đội. Một đội diệt sạch phần còn lại, một đội sẽ thủ ở tinh cầu để chặn đám trùng thú chạy trốn. Còn đám đã lẻn vào tinh cầu, chúng tôi sẽ thử nghiệm sinh học trước. Nếu thí nghiệm không ra, vậy phải đợi nghiên cứu xong hai con bắt sống rồi tính tiếp."
Mạc Bạch nghe xong, vô thức nhìn về phía Văn Chiêu Diễn.
Ra đây chính là lý do trên người Văn Chiêu Diễn đầy khói đen, mức độ nguy hiểm của nhiệm vụ lần này là quá cao, dù sao lần này không phải diệt trùng thú mà là bắt sống.
Cậu nói: "Kế hoạch này rất tốt."
Mấy quan chỉ huy: "..." Thằng nhóc này sao lại thế chứ?!
Vừa tới đã khen kế hoạch của bọn họ rất tốt, thật sự không nói ra được kiến nghị gì khác à?!
Đây là kế hoạch họ đã bàn bạc mấy tiếng, tất nhiên là tốt rồi!
Nhưng Mạc Bạch thật sự thấy hợp lý. Nếu là cậu, cậu cũng sẽ chọn cách như vậy. Chỉ là...
Mạc Bạch quay sang nhìn Văn Chiêu Diễn: "Nhưng tôi có thể đi chung với ngài tổng chỉ huy không?"
Văn Chiêu Diễn nhíu mày, ngẩng lên nhìn cậu.
Tầm mắt hai người chạm nhau.
Trong khoảnh khắc ấy, tim Văn Chiêu Diễn như khựng lại mấy nhịp. Không hiểu sao... đôi mắt này khiến y thấy quen đến kỳ lạ.
Phương Văn Bác quát nhỏ: "Vớ vẩn! Bắt trùng thú biến dị cực kỳ nguy hiểm. Điện hạ với thượng tướng Kate chinh chiến bao năm còn không dám chắc toàn thân trở về, sao có thể dẫn cậu theo?"
Kate cũng nói: "Tiểu Lục, lần này nguy hiểm lắm. Cậu ở lại chiến hạm, giao lưu với các quan chỉ huy đi."
Nhưng chính vì nó nguy hiểm, Mạc Bạch mới muốn đi theo. Cậu nhìn thoáng qua khói đen càng dày đặc quanh Văn Chiêu Diễn, bình tĩnh nói: "Tôi có cách bắt sống trùng thú."
Cả phòng sững người.
Cái gì?!
Cậu ta có cách?
Đùa chắc?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!