Chương 5: (Vô Đề)

Thời điểm phát hiện trên người hai vợ chồng Mạc Hướng Thiên dính rất nhiều vận rủi, Mạc Bạch đã có suy nghĩ là muốn đổi vận cho họ nhưng thần lực của cậu quá mỏng manh, không thể dùng được nhiều nên cũng không có tác dụng là bao.

Vậy nên chỉ có thể chờ họ ước nguyện, cậu mới có thể dùng phần lớn lực lượng của mình để đổi vận cho họ.

Vì một khi họ ước nguyện, sau đó cậu đồng ý, sẽ thành lập một quan hệ nhân quả. Có tầng quan hệ này, tự nhiên cậu sẽ không còn quá nhiều hạn chế nữa.

Chỉ là Mạc Bạch không ngờ được là vận may tới có hơi khoa trương...

Mà ngẫm lại cũng đúng.

Mạc Hướng Thiên bị vận rủi quấn quanh lâu như vậy, sau khi vận rủi biến mất, tất nhiên vận may sẽ ập tới một cách bùng nổ.

Mạc Bạch bình tĩnh lại rất nhanh, dùng ánh mắt cổ vũ nhìn ba mình: "Một viên tinh cầu mà thôi, ba đừng khẩn trương."

Mạc Hướng Thiên: "..."

Mạc Hướng Thiên nhìn khuôn mặt nhỏ bình tĩnh của con trai, thấy hơi thẹn. Không được! Hắn không thể không có chút quyết đoán nào như vậy được!

Hãy nhìn gương mặt không chút gợn sóng của con trai đi!

Mạc Hướng Thiên hít sâu một hơi, cuối cùng cũng bình tĩnh được đôi chút: "Luật sư bảo ba gọi video nói chuyện, giờ ba phải đi rồi."

Mạc Hướng Thiên đi vào thư phòng. Sau khi trò chuyện với luật sư xong, rốt cuộc hắn cũng biết người để lại tài sản của mình là ai, là đứa con trai thứ hai của ông cố nội hắn.

Ông cố nội Mạc Hướng Thiên có hai người con trai, trong đó một người là ông nội của hắn, còn một người khác là ông chú hắn chưa từng gặp mặt. Ngày xưa ông chú cùng ông nội đã xảy ra mâu thuẫn, hai anh em cả đời không qua lại với nhau nữa.

Ông chú rời khỏi đế quốc, mà ông nội hắn tới tận lúc chết cũng không nói cho người nhà biết mà mình có một người em trai.

Cứ như vậy, hơn trăm năm đã trôi qua.

Trước khi chết, ông chú không có con cái đã nghĩ lá rụng về cội, liền điều tra xem ở quê quán có người thân nào còn sống không; cuối cùng tra ra được Mạc Hướng Thiên, còn biết hắn có một đứa con bị thiểu năng trí tuệ.

Ông chú cảm thấy có thể xem Mạc Hướng Thiên như là độc đinh của Mạc gia.

Người sắp chết, cảm xúc cũng tới nhanh, vì thế ông chú đã để lại toàn bộ tài sản của mình cho Mạc Hướng Thiên nhưng đối phương không phải là một người dễ mềm lòng.

Tuy biết sự tồn tại của Mạc Hướng Thiên nhưng ông chú không có ý định lần nữa dựng quan hệ với Mạc gia một lần nữa, thậm chí ông chú còn không muốn thông báo cho Mạc gia biết chuyện mình sắp chết.

Mãi cho đến khi ông chú chết, luật sư mới thông báo cho Mạc Hướng Thiên, còn gửi tư liệu về viên tinh cầu tới.

Xem xong, Mạc Hướng Thiên lần nữa lại cảm thấy đầu óc choáng váng.

Đó là một viên tinh cầu tư nhân rất gần trạm trung chuyển, cũng thuộc điểm tiếp vận năng lượng.

Không biết ông chú kia đã có được viên tinh cầu này như thế nào, bên trong tư liệu cũng không ghi rõ, chỉ ghi là ông chú đã lợi dụng trạm trung chuyển kia, biến viên tinh cầu trở thành một tinh cầu mậu dịch.

Mỗi ngày có rất nhiều thương truyền lui tới, dần dần trở thành thị trường giao dịch vô cùng phồn vinh, hơn nữa còn rất nổi danh ở cảng tinh tế.

Mỗi ngày những thương gia đều phải giao nộp một số tiền qua cảng, đó chính là một số tiền khổng lồ, huống chi ở những nơi giao dịch còn tính thêm thuế.

Tổng kết lại một câu là viên tinh cầu đó thu được rất nhiều tiền.

Ngay khi Mạc Hướng Thiên thấy được khoản thu một năm của viên tinh cầu kia, hắn lại hoảng hốt lần thứ ba.

Không biết vì sao, hắn bỗng nhiên nhớ tới cái trò chơi ước nguyện vừa rồi với con trai. Bảo bảo đã nói là nguyện thần thật sự rất linh...

Mạc Hướng Thiên lau lau cái trán toàn mồ hôi. Nhất định là trùng hợp thôi nhỉ?

Khẳng định là vậy! Sao có thể mơ hồ như thế được?!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!