Chiến hạm khác hẳn phi thuyền dân dụng. Không gian bên trong của nó to lớn hơn, cho dù thuộc loại nhỏ, chiến hạm vẫn lớn hơn chiếc phi thuyền kia không ít.
Chỉ là phạm vi có thể hoạt động trên chiến hạm rất nhỏ, đâu đâu cũng treo biển "cấm tiến vào", "cấm tham quan". Thành ra tất cả mọi người đều dồn vào khu vực được phép đi tới, trông hơi chật chội.
Nhưng rất nhanh, Mục Lâm phát hiện ra điểm kỳ quái của nhóm người kia. Bọn họ đúng như thuyền trưởng đã nói: hiểu phép tắc, không ồn ào, không chen chúc, ai nấy đều ngoan ngoãn, ngay ngắn.
Đôi khi vài người tụm lại nói chuyện cũng chỉ nhỏ giọng bàn luận, thư thả như khách du lịch, hoàn toàn không giống nhóm người vừa trải qua một trận tấn công của trùng thú biến dị.
Mục Lâm kêu binh lính đi làm thủ tục đăng ký thân phận cho họ, còn bản thân lập tức đi báo cáo lại cho điện hạ.
"Điện hạ, người đã tiếp nhận hết rồi." Mục Lâm báo cáo: "Đa số đều đến để tham gia quân ngũ, đã liên lạc với Lạc Nhật Thành xử lý sự vụ tiếp theo."
Người đàn ông ngồi trên ghế da không trả lời ngay. Ánh mắt y khẽ rũ xuống, chăm chú nhìn vào lòng bàn tay mình, hàng mi dài che đi suy nghĩ sâu tận đáy mắt y.
Mục Lâm lại gọi một tiếng.
Lúc này người đàn ông mới như hoàn hồn, thu tay lại, quay sang nhìn Mục Lâm.
Văn Chiêu Diễn bình tĩnh mở miệng: "Điều tra rõ ràng thân phận của bọn họ. Nếu người là hoàng thất phái đến, đến Lạc Nhật Thành rồi thì điều về."
"Đang tra rồi. Nhưng lần này, người đến không giống với mấy đợt trước, đám này thần thần bí bí như dân mê tín ấy. Thượng tướng ghét nhất là kiểu người bị tẩy não như vậy. E rằng cả con thuyền này, chắc chẳng có ai có thể tiến vào đội ngũ của chúng ta."
Nghe vậy, trong mắt Văn Chiêu Diễn thoáng hiện ra một tia khác thường: "Từ An dưỡng tinh tới..."
"Đúng vậy." Mục Lâm đáp, bỗng nhớ ra điều gì, vội vàng nói thêm: "Điện hạ hình như cũng ghét nhất mấy thứ giáo phái tẩy não kia đúng không?! Ngài yên tâm, chúng ta sẽ không---"
Lời còn chưa nói xong, người đàn ông đã nhàn nhạt nói: "Rất bình thường."
Mục Lâm: "???"
Điện hạ cư nhiên nói bình thường kìa!
Đây còn là đại hoàng tử trước kia từng đập tan vô số tổ chức tà giáo không thế?!
Văn Chiêu Diễn làm như không thấy vẻ mặt như gặp ma của thuộc hạ, trên màn hình chiến hạm trước mặt y là bản đồ tọa độ tinh hệ.
Khoảng cách từ An dưỡng tinh tới Rossetti tinh có hai cổng không gian, khoảng cách xa xôi như một cái gông xiềng khóa chặt cả một đoạn lịch sử đen tối vừa bất đắc dĩ lại buồn cười của tuổi trẻ.
An dưỡng tinh từng bị gọi là nhà giam quý tộc nhưng từ sau khi đại hoàng tử rời đi không lâu, nó đã trở thành tuyến hàng không đứng đầu toàn tinh tế.
Không biết vì sao, tòa trang viên nơi đại hoàng tử từng ở cũng biến thành nơi mà vô số đại lão trong đế quốc đều muốn tới tham quan.
Lẽ nào họ muốn đến tham quan nơi "Một trong top10 các nhân vật truyền cảm hứng nhất tinh tế" từng sống sao?
Không phải!
Họ muốn đi nhận nuôi mấy con cá do đứa trẻ nào đó nuôi ở hồ bơi!
Không hiểu tại sao, bể cá cẩm lý kia bỗng nổi tiếng khắp tinh tế, hình như có liên quan đến Liêu Tắc thì phải.
Thế là vô số đại lão ùn ùn kéo đến xin nhận nuôi một con. Mặc dù điều kiện nhận nuôi cẩm lý vô cùng nghiêm ngặt nhưng chỉ trong vài năm, sáu con vẫn lần lượt được người ta rinh đi hết.
Dù cá không còn, An dưỡng tinh lại càng náo nhiệt hơn xưa.
Người ta kéo đến xem nơi những đại lão nối gót nhau nhận nuôi cẩm lý rốt cuộc là chỗ như thế nào, còn những ai không giành được cẩm lý thì quay xoay sang phương án B.
Không có cá cũng được, có thể chia cho chúng tôi chút nước nuôi cá được không?
Yêu cầu không cao mà, nước đó chắc không quý đến mức không thể cho một ít đâu nhỉ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!