"Mọi chuyện chính là như vậy."
Trước đó Mạc Bạch đã giải thích với Mạc Hướng Thiên cùng Lê Triều Từ, lần này lại giải thích lại với Văn Chiêu Diễn, cậu còn chú ý được mấy chỗ mình từng nói thiếu logic ở hai lần trước.
Mỗi một vị thần đều từng được các đại thần trong giới cảnh cáo là không thể để con người biết thân phận thật của mình, để tránh lôi kéo thêm nhân quả, gây bất lợi cho cả hai bên.
Vì vậy kể cả lúc thần linh báo mộng cho con người, đến hôm sau tỉnh lại, con người sẽ quên sạch.
Cho nên ngoại trừ chuyện mình là thần, Mạc Bạch không hề giấu thêm điều gì khác, cứ thế kể từ đầu đến cuối.
Đây không còn là lần đầu tiên Mạc Hướng Thiên nghe nữa nhưng lần này nghe xong, hắn vẫn đau lòng đến mức không chịu nổi.
Nghĩ lại lúc địa cầu bị hủy diệt, bảo bảo của mình ở trên đó cũng từng chịu biết bao thiên tai nhân họa. Khó khăn lắm mới ngồi lên phi thuyền vũ trụ, cứ nghĩ có thể sang hành tinh khác xây dựng căn nhà mới, cuối cùng vẫn chết giữa khoảng không mênh mông của vũ trụ.
Bảo bảo của hắn đáng yêu như vậy mà!
Mạc Hướng Thiên đau lòng xoa đầu con trai: "Con vất vả rồi."
Mạc Bạch không đáp, vẫn nhìn chằm chằm Văn Chiêu Diễn.
Văn Chiêu Diễn từ đầu đến cuối vẫn mím môi im lặng.
Mạc Bạch thấp thỏm: "Nếu anh không tin, tôi biến thành Mạc Lê cho anh xem nhé?"
Ngay lúc cậu nghĩ Văn Chiêu Diễn sẽ tiếp tục im lặng, người kia bỗng mở miệng: "Không cần."
Y bước lại gần.
Mạc Hướng Thiên lập tức trở nên cảnh giác: "Ngài định làm gì?"
Hắn vẫn không quên chuyện Văn Chiêu Diễn từng thích Mạc Lê đâu. Con trai hắn vẫn còn nhỏ!
Ánh mắt của Mạc Hướng Thiên như muốn nói thẳng: Cậu không phải loại b**n th** đó đấy chứ?
Văn Chiêu Diễn: "..."
Trong lòng Văn Chiêu Diễn vừa hỗn loạn vừa bất đắc dĩ. Y không tiến lại quá gần, chỉ đứng yên một lúc, sau đó bất ngờ lấy ra một đồng xu, đặt nhẹ đồng xu vào tay Mạc Bạch.
Mạc Bạch nhận ra ngay. Đây là đồng xu cậu từng dùng thân phận Mạc Lê đưa cho Văn Chiêu Diễn, còn nói sẽ thực hiện một ước nguyện cho y. Nhưng Văn Chiêu Diễn chưa từng tin mấy chuyện này, đồng xu bị "vứt xó", hình như vẫn luôn cất ở bên người.
Mạc Bạch ngẩng đầu nhìn người đàn ông.
Văn Chiêu Diễn mím môi, cuối cùng vẫn cúi xuống xoa đầu cậu, nhẹ giọng nói: "Nghỉ ngơi cho tốt."
Mạc Bạch nắm đồng xu, nhìn bóng lưng Văn Chiêu Diễn gần như chạy trối chết mà không hiểu sao trong lòng càng thêm hụt hẫng.
Nhưng thần lực đã cạn sạch, cậu thật sự quá mệt. Văn Chiêu Diễn vừa rời đi, cơ thể cậu không chống đỡ nổi nữa, lập tức ngủ sâu.
Văn Chiêu Diễn trở về trang viên, thuộc hạ của y vẫn đang xử lý chuyện của hiệp hội nhân ngư.
Hội trưởng hiệp hội vừa tỉnh táo lại đã phủ nhận toàn bộ lời mình từng nói, còn định cắn ngược, bảo nhân ngư vương Mạc Lê chắc chắn đã dùng thuật khống chế tinh thần lên ông ta.
Tuy nhiên Văn Chiêu Diễn đã có chuẩn bị sẵn.
Dù bọn họ đã phá bỏ toàn bộ căn cứ lẫn kho hàng nhưng tất cả quy trình điều chế cùng tài liệu đều được Văn Chiêu Diễn ra lệnh giữ lại, bảo Kate nộp hết chứng cứ lên. Ngoài ra, những kho thuốc giấu ở các nơi khắp đế quốc cũng bị thu giữ, trở thành bằng chứng hoàn hảo.
Hội trưởng thấy sự việc vượt khỏi tầm kiểm soát, cuống cuồng liên hệ với cấp cao của liên minh tinh tế cùng những quan chức từng giao dịch với ông ta, muốn họ cứu mình.
Không ngờ toàn tộc nhân ngư đồng loạt phản kháng. Dưới sự dẫn dắt của Hi Hi, họ kiên quyết chống lại hiệp hội nhân ngư.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!