"Mạc Lê gửi định vị rồi!"
Ở hiệp hội nhân ngư.
Từ mấy hôm trước, sau khi Mạc Lê trả lời tin nhắn nói rằng đồng ý đến hiệp hội kiểm tra, bọn họ đã luôn ở trong trạng thái chờ đợi nhưng không dám thúc giục Mạc Lê.
Đợi mấy ngày vẫn không thấy tin nhắn tiếp theo, cả hiệp hội đều có chút đứng ngồi không yên. Ngay lúc họ dự tính gửi tin hỏi Mạc Lê định khi nào tới làm kiểm tra thì định vị của cậu cuối cùng cũng được gửi đến.
Đó là tọa độ trên một tinh cầu khai khoáng gần An dưỡng tinh, một nơi khá hoang vu, ở đó chỉ có thợ mỏ cùng người máy khai khoáng, nguồn nước cực kỳ khan hiếm.
Hiệp hội rất kinh ngạc khi thấy nhân ngư vương lại xuất hiện ở nơi như vậy.
Hội trưởng hiệp hội đương nhiên không phải kẻ ngốc.
Ông ta hoài nghi không biết Mạc Lê có phải cố ý dẫn họ vào bẫy hay không nên đã đặc biệt phái một đội chiến sĩ cơ giáp tinh nhuệ theo cùng cho chắc.
"Bất kể thế nào, nhất định phải đưa nhân ngư vương về hiệp hội!"
"Rõ!"
Hội trưởng không tự mình đi nhưng vì chuyện này liên quan đến nhân ngư vương, ông ta giao cho người khác thì không yên tâm nên phó hội trưởng đã được cử đi.
Một đường tới quặng tinh, đúng định vị Mạc Lê đã gửi.
Đó là một hồ nước nhỏ sắp cạn, vì khí hậu ở quặng tinh không tốt nên nước hồ đục ngầu, màu sắc đã thiên về màu đen.
Bên cạnh cái hồ dơ bẩn đó là một thiếu niên có khuôn mặt tinh xảo lẳng lặng đứng ở đó, hai tay chắp ra đằng sau, an tĩnh xuất trần.
Người của hiệp hội đồng loạt nín thở. Thời điểm họ thấy khuôn mặt của Mạc Lê trên tinh võng, lúc ấy họ đã cảm thán Mạc Lê thật sự quá đẹp nhưng khi nhìn thấy tận mắt, họ vẫn bị chấn động vì gương mặt kia của đối phương.
Quả nhiên cậu chính là nhân ngư vương nhỉ?
Cho nên cậu mới đẹp hơn tất cả những nhân ngư họ từng thấy!
Phó hội trưởng nở nụ cười đầy thiện ý, nói: "Ngài là Mạc Lê tiên sinh đúng không? Chúng tôi đến đón ngài về làm kiểm tra. Ngài yên tâm, nếu đến lúc đó ngài không muốn ở lại hiệp hội, ngài có thể rời đi bất cứ lúc nào. Chúng tôi luôn tôn trọng mọi ý nguyện của nhân ngư."
Mạc Lê, à không, phải nói là Lê Triều Từ giả làm "Mạc Lê" tỏ vẻ cảnh giác mở miệng: "Tại sao nhất định phải về hiệp hội mới kiểm tra được? Mấy người không mang thiết bị đến sao?"
Phó hội trưởng cười nói: "Tất nhiên là có, thiết bị đang ở trên phi thuyền nhưng không được đầy đủ như ở hiệp hội. Hơn nữa có rất nhiều nhân ngư đều mong được gặp nhân ngư vương."
Lê Triều Từ kinh ngạc: "Mấy người biết tôi là nhân ngư vương?"
Nụ cười của phó hội trưởng càng thêm rạng rỡ: "Đương nhiên biết chứ. Nếu không phải nhân ngư vương, làm sao ngài có thể sinh sống trên tinh cầu có mức độ phóng xạ cao như này một thời gian dài được? Hẳn là ngài cũng muốn gặp con dân của mình một lần đúng không?"
Quả nhiên Lê Triều Từ lộ vẻ mặt do dự.
Phó hội trưởng không ngừng cố gắng: "Bọn họ rất mong được gặp ngài."
Cuối cùng Lê Triều Từ cũng bị thuyết phục: "Được. Nhưng phải nói trước, tôi sẽ không ở lại hiệp hội. Đến lúc đó các người không được ép tôi."
Phó hội trưởng nghĩ thầm: Nếu cậu chủ đ*ng t*nh nguyện ở lại, chúng tôi sẽ càng lo lắng không biết có phải cậu có kế hoạch gì không đấy.
Bây giờ nghe nhân ngư vương vẫn luôn cường điệu sẽ không ở lại, ngược lại phó hội trưởng lại càng an tâm hơn.
Không muốn thì có ích gì đâu chứ?!
Họ có vô số biện pháp cưỡng bách người ở lại!
Bọn họ rất dễ dàng mời được nhân ngư vương lên phi thuyền. Trong lúc kiểm tra. Để chắc chắn không bị lừa, họ còn kiểm tra toàn bộ khu vực xung quanh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!