Trong phòng, Mạc Bạch cùng Hi Hi đang ngồi cạnh nhau.
Đối diện họ, Lê Triều Từ y như một vị thẩm phán đang xét xử, đôi mắt hồ ly sắc bén khóa chặt lên người Mạc Bạch.
Người đang bị tra khảo, chính là Mạc Bạch.
Hi Hi vẫn không hiểu chuyện gì, lúc nhìn Mạc Bạch, lúc lại nghiêng đầu suy nghĩ gì đó, sau đó tiếp tục tròn mắt nhìn. Hắn nghĩ mãi không ra, tại sao Mạc Lê tiên sinh lại biến thành bảo bảo Mạc Bạch?
Ngay lúc này, bản thân Mạc Bạch cũng cảm thấy làm người thật sự quá khó. Có phải sau khi nước lũ phá vỡ đê điều, mọi chuyện sẽ không thể vãn hồi nữa không?
Mẹ đã nghi ngờ, ba thì biết rồi, bây giờ ngay cả cậu út cũng phát hiện ra. Cậu muốn giấu mọi chuyện, từng người từng người đều biết hết, chỉ còn lại Văn Chiêu Diễn chưa biết thôi.
Hiện giờ cậu bắt đầu lo, người tiếp theo phát hiện có phải sẽ chính là Văn Chiêu Diễn không?
Nhưng Mạc Bạch chỉ rối rắm một lát, vẫn quyết định thành thật. Những gì vừa nói với Mạc Hướng Thiên, cậu nói lại với Lê Triều Từ một lần nữa.
Nói xong, cậu im lặng đợi phản ứng. Cậu biết Lê Triều Từ không dễ gạt như ba mình.
Quả nhiên sau khi nghe hết, Lê Triều Từ hỏi thẳng: "Làm sao chứng minh được những gì cháu nói là thật?"
Mạc Bạch im lặng một giây, hỏi lại: "Cậu út muốn xem bằng chứng như thế nào?"
"Biến thành Mạc Lê cho cậu xem."
"..."
Bất đắc dĩ, Mạc Bạch chỉ có thể nằm xuống giường, để linh hồn Mạc Lê tách ra khỏi cơ thể bay ra ngoài.
Hai mắt Hi Hi lập tức sáng rỡ: "Mạc Lê tiên sinh!" Thì ra bảo bảo đúng là Mạc Lê tiên sinh thật!
Tuy hắn vẫn chưa hiểu vì sao bảo bảo Mạc Bạch lại biến thành Mạc Lê tiên sinh nhưng chỉ cảm thấy cậu thật sự quá lợi hại.
Lê Triều Từ không nhìn thấy Mạc Lê nhưng từ ánh mắt Hi Hi, anh biết Mạc Lê đúng là đã hiện thân. Mà cháu ngoại của anh vẫn nằm yên trên giường, không nhúc nhích.
Ánh mắt Lê Triều Từ trầm xuống.
Mạc Bạch biết Lê Triều Từ không nhìn thấy mình. Cậu vốn muốn mở thiên nhãn cho hắn, nhưng lát nữa còn phải đến hiệp hội nhân ngư, thần lực không còn nhiều, cần phải tiết kiệm.
Cậu bèn nhìn Hi Hi: "Hi Hi, cậu giúp cậu út mở thiên nhãn đi, làm theo đúng những gì tôi dạy trước đó."
Hi Hi rất khẩn trương: "Hình, hình như tôi không biết làm..."
"Cậu biết. Không cần sợ. Cậu tu luyện lâu như vậy rồi, cậu chỉ đang khẩn trương thôi."
Nhân ngư sinh ra vốn đã có dị năng, đặt vào thời kỳ linh khí sung túc thì còn được gọi là linh khí thể trời sinh, con cưng của thiên đạo, chỉ cần tu luyện một chút sẽ tiến bộ vượt bậc.
Hi Hi run run đi đến gần Lê Triều Từ. Đúng lúc đối phương nhìn sang, hắn nhanh tay chạm vào mắt đối phương một chút rồi bật lùi về góc phòng hệt như con thỏ con.
Hi Hi run rẩy nói: "Thấy thấy thấy chưa?"
Lê Triều Từ: "..."
Đúng là Lê Triều Từ đã thấy.
Trong phòng bỗng xuất hiện thêm một thiếu niên tóc dài, mặc theo phong cách cổ trang, gương mặt tinh xảo giống hệt hình tượng Mạc Lê trên mạng.
Không hề có chỉnh sửa nhan sắc, đó chính là dung mạo vốn có của cậu.
Khó trách tất cả hacker đã lật tung hết cả An dưỡng tinh mà mãi không tìm thấy Mạc Lê, vì sự thật cậu không phải thiếu niên mà là một cậu nhóc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!