Đế quốc đề cao bình đẳng giữa các chủng tộc trí tuệ, mà nhân ngư lại có ngôn ngữ, hệ thống và nền văn hóa riêng, tất nhiên cũng được xem là chủng tộc có trí tuệ.
Hiệp hội còn cố tình làm bộ thiện lành: Muốn ở thì ở, muốn đi thì đi. Chúng tôi chỉ chỉ giúp các bạn kiểm tra sức khỏe mà thôi. Nếu các bạn không sao, chúng tôi liền an tâm. Nếu sau này các bạn có cần chúng tôi giúp đỡ, có thể liên lạc với chúng tôi, chúng tôi rất nhanh sẽ tới đón các bạn.
Mạc Bạch nghe xong, chỉ cảm thấy thật ghê tởm: "Tức là họ biết rõ sau khi rời đi, nhân ngư sẽ đau ốm; hoặc họ cố ý tạo ra nguy hiểm để nhân ngư sợ rồi phải tự tìm về xin giúp đỡ."
"Không khác lắm."
Mạc Bạch hỏi tiếp: "Loại thuốc đó có ảnh hưởng tới khả năng sinh sản sao? Nếu không thì sao tất cả nhân ngư rời hiệp hội đều không sinh được con, hoặc con sinh ra thì bị khiếm khuyết? Rồi đợi đến khi bọn nhỏ nương nhờ hiệp hội, được tiêm thuốc bài trừ, thân thể liền phục hồi? Hiệp hội lại cho ăn ngon mặc đẹp, nói chỉ cần thỉnh thoảng trấn an nhân loại là muốn gì có nấy, còn giúp giải quyết vấn đề sinh sản, đúng không?"
"Ừm, có vài nhân ngư không muốn ở lại hiệp hội sẽ được sắp xếp để người khác nhận nuôi."
Mạc Bạch cười lạnh: "Muốn nhận nuôi nhân ngư thì phải tốn một khoản tiền trên trời, đã vậy còn không phải được nhận nuôi vĩnh viễn. Chỉ cần họ thấy anh không đủ tư cách, lúc nào cũng có thể thu hồi quyền nhận nuôi. Đến lúc đó, tiền mình bỏ ra, nhân ngư vẫn là của họ, chẳng qua chỉ là tạm thời nuôi hộ một lúc thôi."
Cậu không quên năm đó ba cậu đã nhận nuôi một nhân ngư, cuối cùng cũng bị giật lại ngay lập tức, rơi vào tay hiệp hội nhân ngư.
Thấy Mạc Bạch càng nói càng tức, Văn Chiêu Diễn mím môi, hạ giọng: "Người tinh tế không thể thoát khỏi năng lượng bức xạ ô nhiễm, cũng không thoát được bệnh tinh thần lực cuồng bạo."
Mà không thoát được chứng bệnh tinh thần lực cuồng bạo, đồng nghĩa với việc không thể thoát khỏi nhu cầu cần dùng nhân ngư.
Vì vậy, chỉ cần nắm chặt nhân ngư trong tay, hiệp hội nhân ngư đương nhiên sẽ trở thành đối tượng được tất cả mọi người cúi đầu.
Mọi người không dám đắc tội hiệp hội, sợ họ thu hồi tư cách nhận nuôi. Cũng không dám chống lại họ, sợ đến tư cách "xếp hàng xin trấn an" cũng không có, sau đó có bỏ tiền ra cũng không thể bước qua cửa.
Văn Chiêu Diễn nhẹ giọng nói: "Đây cũng là lý do mà hiệp hội nhân ngư nhất quyết muốn tìm ra cậu."
Mạc Bạch tụng kinh văn, tụng đến mức tinh thần lực của toàn dân khắp đế quốc đều được ổn định. Chỉ cần dao động nhẹ, bỏ mười tinh tệ mua app, tải Chú Đại Bi hay Thanh Tâm Chú về nghe là sẽ tự bình tĩnh lại, không cần đến hiệp hội nhân ngư nữa.
Theo kết quả điều tra của Kate, từ lúc Mạc Lê xuất hiện trong cuộc thi ca hát, doanh thu của hiệp hội nhân ngư trong tháng đã giảm 70%, 30% còn lại rất có thể là nhóm ít lên mạng. Nhưng chỉ cần họ lên, biết đến Mạc Lê, con số này sẽ còn giảm nữa.
Đi một lần đến hiệp hội nhân ngư, mỗi người bị tính phí mấy vạn để trấn an tinh thần, không phải ai cũng chi nổi.
Những người nghèo không trả nổi, chỉ có thể chờ tinh thần lực bùng phát lần lượt đến khi hết chịu nổi, hoặc gom góp tiền đi trấn an một lần, hoặc để gene cơ thể cùng thức hải tinh thần hỏng luôn.
Đó vẫn chưa phải điều quan trọng nhất, quan trọng nhất là hiệp hội nhân ngư cho rằng Mạc Bạch chỉ là một nhân ngư hoang, không tiêm thuốc bài trừ mà vẫn sống tốt, thậm chí còn có khả năng kích phát dị năng của nhân ngư vương. Một khi các nhân ngư khác biết không tiêm cũng sống tốt, vậy ai còn muốn ở lại hiệp hội nữa? Ai còn chịu tạo ra cho bọn họ quyền lực và tài phú trên trời nữa?
Nghĩ tới những nhân ngư nhỏ ngốc nghếch kia, Mạc Bạch càng thêm chán ghét hiệp hội nhân ngư: "Nếu chúng ta tìm được chứng cứ, có thể báo lên liên minh tinh tế không?"
Văn Chiêu Diễn lắc đầu: "Thượng tầng liên minh, bao gồm đế quốc đều có dây dưa chặt chẽ với hiệp hội."
Mạc Bạch hiểu, cũng rất dễ lý giải.
Hiệp hội nhân ngư lớn đến mức này, đã tồn tại từ lâu mà vẫn không có một ai đứng ra tố giác hay động tới, hoặc là bên trên có người, hoặc chính cái người ở trên đó là người của họ.
Chẳng qua hiện giờ ở nhà cậu còn có Tiểu Lam Tiểu Lục, có cả Hi Hi, hiệp hội sớm muộn gì cũng sẽ để ý tới Hi Hi.
Không giải quyết họ, Mạc Bạch không thể nào yên tâm.
Văn Chiêu Diễn nói: "Bọn họ xử lý mọi chuyện rất bí ẩn, khẳng định sẽ không tùy ý để chúng ta bắt được chứng cứ."
Loại thời điểm này, nếu không có chứng cứ xác thực, rất khó đánh đổ bọn họ chỉ trong một lần. Mà một khi không đánh sụp bọn họ, cả y lẫn Mạc Lê đều sẽ bị trả thù.
Văn Chiêu Diễn nói những điều này với Mạc Lê là để nhắc cậu đừng nhúng tay, y sẽ nhanh chóng xử lý.
Mạc Bạch lại không biết nghĩ tới gì đó, đột nhiên hừ lạnh: "Đi vào điều tra thì khó thật! Anh đừng quên, chúng ta chưa chắc cần phải chủ động đi. Chúng ta có thể chờ hiệp hội nhân ngư chủ động mời chúng ta tới."
"Cậu định làm gì?"
Mạc Bạch cũng không nhiều lời vô nghĩa: "Đợi chút nữa anh xem tinh bác là biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!