Chương 42: (Vô Đề)

[Văn Chiêu Diễn: Ta tới rồi.]

Mạc Bạch lập tức bật dậy khỏi ghế, túm lấy cánh tay Mạc Hướng Thiên đang nói chuyện với Liêu Tắc.

Mạc Hướng Thiên nghiêng đầu nhìn cậu: "Bảo bảo, sao vậy?"

"Về phòng."

Vẻ mặt của cậu quá nghiêm túc, dường như sắp có chuyện động trời nào đó xảy ra vậy.

Không chần chờ, Mạc Hướng Thiên bỏ luôn Liêu Tắc, theo con trai vào phòng.

Vừa vào phòng ngủ, Mạc Bạch không vòng vo, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: "Văn Chiêu Diễn đến tìm Mạc Lê."

Mạc Hướng Thiên nhất thời chưa phản ứng lại được: "Tìm con làm gì? Tại sao chúng ta lại phải vào phòng?"

Mạc Bạch lặp lại từng chữ: "Tìm Mạc Lê, không phải Mạc Bạch.""!!!"

Mặt Mạc Hướng Thiên đen sì: "Vậy con đừng bước chân ra khỏi phòng! Ở yên đây cho ba!"

Hắn vừa nghĩ liền hiểu ngay cái tâm tư nhỏ bé của Văn Chiêu Diễn dành cho Mạc Lê. Để con mình đi gặp riêng?

Không đời nào!

Văn Chiêu Diễn đúng là cái đồ không biết xấu hổ! Suốt ngày muốn dụ dỗ con trai bảo bối của hắn!

Mạc Bạch lắc đầu: "Anh ta tìm con có việc, con không thể tránh mặt được."

Mạc Hướng Thiên đầy oán khí, ngữ khí sâu kín: "Thế con tính gặp kiểu gì?"

Mạc Bạch đưa tay quơ trước mặt Mạc Hướng Thiên, mở thiên nhãn tạm thời cho hắn. Sau đó cậu lùi bước, thoáng nghiêng người nằm trên giường, linh hồn nhẹ nhàng tách ra khỏi thân xác.

Mạc Hướng Thiên: "..."

Biết con mình chính là vị đại lão thần bí Mạc Lê là một chuyện, tận mắt thấy "Mạc Lê" bay ra khỏi người Mạc Bạch lại là một chuyện động trời khác!

Mạc Hướng Thiên theo phản xạ sờ sờ ngực, muốn tìm xem có thuốc trợ tim hiệu quả nhanh gì đó không. Không thấy gì, mặt hắn cứng đờ.

Mạc Bạch không kịp giải thích nhiều, chỉ dặn dò: "Nếu anh ta hỏi Mạc Bạch, ba cứ nói con mệt, ngủ rồi."

"..."

"Ba?"

"... Ừ ừ." Mạc Hướng Thiên hoảng loạn đáp.

Hồi mới tỉnh lại trong thân xác của Tiểu Mạc Bạch, thần lực của Mạc Bạch yếu đến mức một lời nguyện trì còn không duy trì nổi, huống chi là mở thiên nhãn hay giữ ổn định linh hồn; hồn cậu còn thường xuyên bay ra ngoài.

Nhờ tín ngưỡng của những người được cậu trấn an bằng kinh văn, thần hồn cậu đã ổn định hơn rất nhiều. Việc mở thiên nhãn cho ba cùng người nhà không còn quá khó, nhưng cũng không thể mở cho quá nhiều người.

Trên đường quay lại phòng khách, Mạc Bạch còn không quên nhắc: "Ba với Văn Chiêu Diễn nhìn thấy được con là đủ rồi. À... hẳn là cả Hi Hi nữa. Đừng để người khác hiểu lầm."

Lần trước người hiểu lầm chính là Văn Chiêu Diễn, dẫn đến việc bị nghi ngờ mắc chứng tinh thần phân liệt. Nếu để ba bị đồn mắc bệnh tâm lý, các nhân viên dưới quyền sẽ không an phận.

Trở lại phòng khách, Mạc Bạch nhìn qua đã thấy Văn Chiêu Diễn vừa quay lại.

Y đứng giữa đám đông, hệt như một con sói đầu đàn đi xung quanh con mồi. Trầm mặc mà nội liễm, lại phảng phất khí thế khiến người ta không thể bỏ qua, làm người ta hoàn toàn không thể không chú ý tới sự tồn tại của y.

Nhắc đến cũng kỳ, từ trước tới giờ, Mạc Bạch chưa từng thấy Văn Chiêu Diễn nổi giận bao giờ. Thậm chí từ lúc quen biết tới nay, tuy y trầm mặc, ít nói nhưng đối với cậu mà nói, đây là loại người khá dễ ở chung.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!