Mạc Hướng Thiên nhìn chằm chằm một loạt thông báo tin nhắn hiện đầy trên màn hình, đứng ngơ ngác tại chỗ, hoàn toàn không kịp phục hồi tinh thần.
Vì sao tin nhắn hắn gửi cho Mạc Lê tiên sinh lại chạy đến quang não của con trai bảo bối chứ?
Con trai hắn là Mạc Lê?
Không thể nào!
Hắn còn nhớ rõ trước kia vì gửi quá nhiều ảnh của Tiểu Mạc Bạch, Mạc Lê tiên sinh còn kéo đen hắn một lần, phải gần một tháng sau mới chịu bỏ chặn.
Từ lúc đó, Mạc Hướng Thiên không dám spam nữa.
Nhưng vì Mạc Lê tiên sinh lớn lên quá giống Mạc Bạch, mỗi lần xem video Mạc Lê hát, hắn đều vô thức cảm thấy thân thiết. Cho nên thỉnh thoảng hắn vẫn gửi vài tấm hình đáng yêu của con mình cho Mạc Lê tiên sinh xem, chỉ là mấy lời đáp lại của đối phương luôn rất lãnh đạm.
Ví dụ như—
Hắn gửi: [Ngài xem bảo bảo nhà tôi đi, hàng lông mi dài thật đẹp!]
Mạc Lê trả lời: [Đẹp cũng không đổi cơm ăn được.]
Hắn gửi: [Xem này! Bảo bảo ôm gấu bông xem tivi thật đáng yêu muốn xỉu!]
Mạc Lê trả lời: [Đi làm việc đi, đừng lười biếng.]
Hắn gửi: [Mạc tiên sinh, tôi đã nói nhiều lần rồi nhưng vẫn muốn nói là ngài thật sự rất giống con trai tôi...]
Mạc Lê trả lời: [Người muốn làm ba tôi có nhiều lắm, nhưng có lý do nực cười như ông thì chỉ có một thôi.]
Lúc đó, Mạc Hướng Thiên còn nghĩ tuy Mạc Lê tiên sinh giống hệt bảo bối nhà mình nhưng tính cách lại chẳng liên quan chút nào.
Người ta lạnh lùng, ít nói, bí ẩn như đại lão thật sự; Tiểu Mạc Bạch nhà hắn mềm mại đáng yêu, giọng nói nũng nịu. Có đôi lúc hơi dữ một chút nhưng không hề có nửa phần khí chất "khốc khốc" như Mạc Lê.
Nhưng hiện tại!
Đôi tay cầm quang não của Mạc Hướng Thiên hơi run run. Hắn rất muốn ấn tin nhắn ra xem, muốn kéo lên trên kiểm tra lại toàn bộ, xác nhận xem chủ nhân của tài khoản này rốt cuộc có phải là Mạc Lê hay không.
Nhưng hắn lại do dự mãi, không dám ấn.
Đúng lúc này, quang não của Mạc Bạch lại vang lên tiếng chuông.
Một tin mới gửi đến.
Mạc Hướng Thiên cúi đầu nhìn, thấy trên tinh bác lại có tin nhắn mới.
[Văn Chiêu Diễn: Mạc Lê, kế hoạch huấn luyện Tiểu Mạc Bạch mà cậu bảo ta làm xong rồi, muốn ta gửi cho cậu xem không?]
"..."
Tia hy vọng cuối cùng trong lòng Mạc Hướng Thiên đã hoàn toàn nát vụn.
Mạc Lê mà Văn Chiêu Diễn nhắc tới chính là người mà hắn quen, Mạc Lê tiên sinh nhưng tin nhắn của cả hai lại đều gửi vào quang não của con trai hắn.
Mạc Hướng Thiên nhớ lại gương mặt của con mình. Hắn luôn nói khi Mạc Bạch lớn lên, ngũ quan nảy nở, chắc chắn sẽ giống Mạc Lê. Không ngờ thật sự là giống đến mức thành cùng một người?!
Chuyện này rốt cuộc là sao?
Vì sao Mạc Lê lại biến thành con trai hắn?
Mạc Lê không phải đại lão sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!