Mạc Hướng Thiên không cần nhân ngư trấn an, Kate liền dẫn theo nhân ngư Hi Hi của mình rời đi.
Mạc Bạch vẫn luôn nhìn nhân ngư, thẳng tới khi không còn thấy nữa mới chậm rãi thu hồi tầm mắt.
Thấy thế, mẹ Mạc hỏi: "Bạch Bạch thích nhân ngư sao?"
"Nhân ngư thật xinh đẹp."
Mạc phu nhân lo rằng Mạc Bạch có thiện cảm với nhân ngư sẽ buông lỏng cảnh giác, liền dịu dàng nhắc nhở: "Nhân ngư đúng là rất xinh đẹp như đa số nhân ngư đều không thích nhân loại chúng ta. Bọn họ rất hung, cho nên nếu sau này Bạch Bạch gặp nhân ngư thì dù có thấy đẹp cũng không thể tới quá gần họ, biết không?"
Mạc Bạch nghiêng đầu: "Rất hung sao?"
Vừa nãy cậu nhìn nhân ngư tên Hi Hi kia đâu có hung chút nào đâu?
"Hi Hi thì khác. Hi Hi khá đặc biệt, cũng chỉ có cậu ta mới có chút thân cận với nhân loại thôi."
Mạc phu nhân nghĩ nghĩ, vẫn quyết định sắp xếp cho con trai một cái quang não, để cậu có thể tìm hiểu về nhân ngư nhiều hơn, miễn cho sau này bị nhân ngư làm bị thương.
Trạng thái tinh thần hiện giờ của Mạc Hướng Thiên rất không tồi, nghe vợ mình nói vậy, nghĩ nghĩ, nói: "Theo lý thuyết Hi Hi thân cận với nhân loại như vậy, nó không thể trấn an được đại hoàng tử sao?"
Thời điểm chuyển tới An dưỡng tinh, họ đã biết người sống bên cạnh nhà mình là đại hoàng tử Văn Chiêu Diễn. Vì tinh thần lực bạo động, lại không có nhân ngư nào tình nguyện trấn an tinh thần lực cho y nên y đã bị đưa tới đây an dưỡng.
Mạc phu nhân lắc đầu, hơi thấp giọng nói: "Nếu có thể trị thì đã sớm trị hết rồi, đâu cần ở mãi chỗ này chứ. Nghe nói Hi Hi rất bài xích đại hoàng tử, bệ hạ cũng không thích ngài ấy. Thật đáng tiếc."
Cũng không biết Mạc phu nhân đang đáng tiếc cái gì.
"Nhưng..." Mạc phu nhân lại nói: "Đại hoàng tử điện hạ đã yêu cầu Kate tới hỗ trợ, ân tình này chúng ta không thể quên. Nếu như sau này ngài ấy cần chúng ta hỗ trợ, anh cũng đừng có kì kèo."
Mạc Hướng Thiên cười khổ một tiếng: "Hiện giờ với tình hình ở công ty, chúng ta có thể hỗ trợ cái gì chứ..."
Mạc phu nhân nghĩ lại cũng đúng, không nhắc lại nữa.
Ngược lại là Mạc Bạch nghe hai người lớn trò chuyện, trong lòng có hơi kinh ngạc. Cậu không ngờ Văn Chiêu Diễn lại là một hoàng tử đấy?!
Ở phía bên kia, Kate vừa rời khỏi biệt thự Mạc gia đã quay đầu đi tới trang viên bên cạnh, kể lại chuyện vừa nãy cho Văn Chiêu Diễn.
Tâm trạng của Kate có chút kích động: "Điện hạ, căn cứ vào phán đoán của Hi Hi, đối phương rất có khả năng là một nhân ngư rất rất rất cường đại. Nếu người đó không bài xích ngài, có lẽ có thể..."
Tuy xác suất có hơi thấp.
Từ trước tới giờ chưa có nhân ngư nào tình nguyện tiếp cận Văn Chiêu Diễn, nhỡ con này không giống thì sao?!
Văn Chiêu Diễn vẫn bình tĩnh nói: "Việc này đừng để lộ ra."
Ngay khi nghe Kate thuật lại người mà Mạc Hướng Thiên miêu tả, Văn Chiêu Diễn đã biết người được nói tới chính là ai.
Trường bào, tóc dài.
Vừa nãy đúng là y cũng mới nhìn thấy thiếu niên kia, chỉ là y cũng không nghĩ rằng đối phương sẽ cứu Mạc Hướng Thiên. Cậu có quan hệ gì với Mạc gia sao?
Nhớ tới gương mặt có chút nét tương tự giữa thiếu niên cùng Tiểu Mạc Bạch... Là con riêng của Mạc gia?
Kate vội vàng nói: "Thuộc hạ đã rõ! Vậy hiện giờ thuộc hạ lập tức phái người đi tìm nhân ngư kia?!"
"Không cần."
Kate hơi sốt ruột: "Nhưng điện hạ, nhỡ nhân ngư đó thật sự có thể chữa trị thức hải tinh thần của ngài---"
Văn Chiêu Diễn đánh gãy lời hắn: "Cậu ta không phải nhân ngư."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!