Động tĩnh ở nơi này rất nhanh đã khiến đội an ninh chân chính kéo đến.
Hai bảo tiêu cũng vừa đuổi theo đến nơi, thấy mặt đất cháy đen một mảng cùng Mạc phu nhân đang mở to mắt kinh ngạc đứng cạnh bảo vệ số ba đang ngẩn người.
"Cái này là...?"
Mạc phu nhân với bảo vệ số ba đều im lặng, đồng loạt nhìn sang Mạc Bạch.
Mà lúc này, Mạc Bạch đã tiêu hao gần hết thần lực. Chỉ dùng một tia sét nhỏ đã khiến thần lực của cậu cạn sạch, gương mặt nhỏ tái mét, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán.
Nhìn dòng người kéo đến ngày một đông, Mạc Bạch liếc qua vết cháy đen của sinh vật cơ giáp kia cùng Westley đã cháy đen thê thảm. Cậu lắc lắc cái đầu nhỏ, quay sang nhìn Mạc phu nhân.
Thấy trong mắt mẹ không có sự sợ hãi hay kinh hoàng, chỉ vô cùng hoảng hốt, cậu mới hơi nhẹ nhàng thở ra.
"Mẹ." Mạc Bạch khẽ gọi, muốn bước về phía Mạc phu nhân nhưng mới đi được hai bước, chân cậu đã mềm nhũn.
Tuy Mạc phu nhân vẫn còn choáng váng nhưng cơ thể phản ứng nhanh hơn ý thức, lập tức lao tới ôm lấy con trai đang sắp gục xuống.
"Bạch Bạch, con sao thế?!"
Mạc Bạch tựa đầu lên vai Mạc phu nhân, không nói gì. Hiện giờ cậu đã không còn chút sức lực nào, linh hồn tùy thời có thể thoát xác.
Lúc này, Mạc Hướng Thiên đã dẫn theo nhóm an ninh đuổi tới.
"Trời ơi, có chuyện gì vậy? Bảo bảo! Bảo bảo, con bị làm sao thế?!"
Mạc Hướng Thiên phát hiện con trai không thích hợp, tưởng cậu bị thương nên vội gọi người chuẩn bị khoang trị liệu; một bên ôm lấy con trai từ lòng Mạc phu nhân.
Phát hiện toàn thân con trai đều ướt đẫm mồ hôi, Mạc Hướng Thiên càng ôm chặt hơn: "Bảo bảo đừng sợ, ba đến rồi, ba ở đây. Có đau ở đâu không? Nhịn chút nhé, chú bác sĩ sắp đến rồi!"
Thấy xung quanh ngày càng có nhiều người tụ lại, ý thức của Mạc Bạch cũng bắt đầu mơ hồ. Không muốn ba mẹ hoảng sợ, cậu cố gắng giữ chút tỉnh táo, rụt người vào ngực Mạc Hướng Thiên, nhỏ giọng nói: "Ba, con sợ... Con sợ muốn chết..."
Cậu vốn định làm ra dáng yếu đuối một chút, để ba mẹ không coi mình như quái vật. Cậu chỉ hy vọng vợ chồng Mạc gia có thể sống vui vẻ trọn đời, đến tuổi già thanh thản, sau đó để cậu trả hết nhân quả.
Nhưng giọng nói yếu ớt cùng gương mặt trắng bệch đáng thương kia khiến Mạc Hướng Thiên mềm lòng đến rối tinh rối mù, hắn chỉ nghĩ tới việc con trai mình bị dọa sợ vì suýt bị kẻ xấu bắt cóc làm con tin.
Thằng bé còn nhỏ như vậy, yếu như vậy, ai lại có thể nhẫn tâm làm hại thằng bé chứ?!
Mạc Hướng Thiên tức muốn hộc máy, cảm thấy vẫn chưa hết giận, liền ôm Mạc Bạch bước đến trước một vệt cháy đen ở trước mặt cơ giáp sinh vật, hung hăng dẫm dẫm: "Đồ khốn! Dám bắt nạt con tao?! Tao đập chết mày!"
Nhân viên an ninh: "... Ông chủ, gã chết rồi."
Mạc Hướng Thiên hung tợn: "Bố đây quất xác!"
Nhân viên an ninh: À, ngài là ông chủ, ngài vui là được.
Mạc Hướng Thiên đá thêm mấy cú nữa, vừa đá vừa dỗ dành con trai: "Bảo bảo nhìn xem, ba đánh gã giúp con rồi! Ba đánh chết gã, làm gã không dám bắt nạt bảo bảo nữa!"
Bảo tiêu số ba với Mạc phu nhân: "..." Không phải như vậy đâu.
Có nên nói thật với Mạc Hướng Thiên rằng cái đống cháy đen kia là do chính con trai nhà họ làm không?
Nhân viên an ninh kiểm tra phần còn lại trên mặt đất, xác nhận đó là cơ giáp sinh vật nhưng đã hoàn toàn bị hỏng.
"Ông chủ, thứ này coi như phế rồi."
Phế rồi???
Mạc Hướng Thiên ngừng đá, có chút không tình nguyện hỏi: "Tên này chết kiểu gì thế?! Chết rồi thì tôi biết tìm ai bắt đền cái cơ giáp này đây!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!