Chương 36: (Vô Đề)

Mạc Bạch nhìn tin nhắn Văn Chiêu Diễn gửi tới, trong mắt hiện một tia nghi hoặc.

Không phải Văn Chiêu Diễn đang ở An dưỡng tinh sao?

Còn cậu ở Mậu dịch tinh, cậu ngẩng đầu lên là có thể thấy y sao?

Xem cái bóng không à?

Mạc Bạch không ăn cái kiểu "lãng mạn kiểu thẳng nam" này.

[Mạc: Anh chắc là tôi ngẩng đầu sẽ thấy anh? Tôi nghĩ tôi chỉ có thể nhìn thấy tổ tiên Mạc gia, tất cả đều đã hóa thành sao trên trời bảo vệ tôi rồi.]

Gửi xong, cậu bĩu môi, trong lòng cười lạnh. Đúng chuẩn kiểu lãng mạn của thẳng nam.

Đáng tiếc, cậu không hề có ý định bị dắt mũi.

Văn Chiêu Diễn nhìn tin nhắn hồi đáp của "Mạc Lê", khóe miệng vừa ép xuống được chút lại nhịn không được cong cong. Y liếc màn hình theo dõi hội trường buỏi đấu giá, đa số người vẫn đang cúi đầu, chỉ có vài người nhìn lên sân khấu.

Nhưng từ góc của y, vẫn không có ai... ngẩng đầu.

[Văn Chiêu Diễn: Cậu chưa thử, sao biết trong đó không có ta.]

[Mạc: Anh chưa chết.]

[Văn Chiêu Diễn: Chết rồi mới có thể biến thành ngôi sao à?]

[Mạc: Người ta toàn nói thế còn gì? "Đừng buồn, đừng khổ, anh sẽ hóa thành ngôi sao trên trời, mãi ở bên canh em".]

Trên khuôn mặt tuấn tú của Văn Chiêu Diễn hiện một tia bất lực. Y không hiểu cái "người ta nói" mà Mạc Lê nhắc tới là ai, ít nhất ở Đế Quốc, không có mấy ai nói vậy.

[Văn Chiêu Diễn: Ngẩng lên một lần thôi.]

Mạc Bạch nhịn không được trợn trắng mắt trong lòng. Dù cậu có ngẩng đầu lên, Văn Chiêu Diễn cũng đâu thấy được!

Nhất định phải chơi cái trò trẻ con này hả?!

Chơi cầu trượt còn vui hơn!

Mạc Bạch miễn cưỡng ngẩng đầu lên nhìn trần nhà một cái, còn xem thường trợn trắng mắt.

Sau khi nhìn cho có lệ xong, cậu liền nhàm chán đánh chữ.

[Mạc: Tôi nói tôi nhìn rồi, anh có tin không? Tôi ngẩng rồi đó.]

Văn Chiêu Diễn chăm chú nhìn toàn bộ hội trường, tầm nhìn qua camera theo dõi không sai được.

Không có ai ngẩng đầu, trừ một cái đầu nhỏ xù xù rất quen, nhìn từ xa là nhận ra ngay.

Y còn phóng đại góc theo dõi cho chắc.

Phóng to, lại thu nhỏ, lại lia sang khắp hội trường.

Không có ai khác. Trừ bỏ Tiểu Mạc Bạch ngẩng đầu lên một chút, những người khác không có ai nhìn lên trần nhà, toàn bộ lực chú ý của họ đều đặt trên vật phẩm đấu giá.

Cơ mà... Tiểu Mạc Bạch?

[Văn Chiêu Diễn: Cậu thật sự ngẩng đầu rồi?]

[Mạc: Lừa anh làm gì.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!