Chương 35: (Vô Đề)

Nghi ngờ là vậy nhưng sâu trong lòng Văn Chiêu Diễn lại có chút cảm giác khác lạ. Lý trí bảo y là không được nóng vội, phải từ từ điều tra, tránh làm Mạc Lê cảnh giác. Nhưng bản năng lại gào lên: Mày hoàn toàn không biết cậu ấy là ai, không biết thân phận thật, không biết vì sao cậu ấy muốn là xuất hiện là xuất hiện, muốn biến mất là biến mất! Một ngày nào đó nếu cậu ấy thật sự rời đi, mày sẽ chẳnkhông thể nào lần ra được cậu ấy nữa.

Văn Chiêu Diễn chỉ muốn biết một điều: Mạc Lê là ai? Cậu đứng ở đâu? Cậu thật sự tên là gì?

Chỉ cần bóc được lớp vỏ cuối cùng kia của Mạc Lê, thế là đủ.

Mạc Bạch lại không nghĩ nhiều.

Khoảng cách từ An dưỡng tinh đến đây xa đến nỗi bọn họ ngồi phi thuyền một ngày một đêm vẫn chưa tới, nếu không phải đi phi thuyền loại tốc hành thì chắc phải mất ba ngày.

Khoảng cách xa thế này, Văn Chiêu Diễn còn có thể chạy tới bắt cậu sao?!

Mà dù có đến thật... cậu cũng có thể nói Mạc Lê đi mất rồi~

Mạc Bạch khẽ hừ hai tiếng, tiếp tục theo ba đi tham quan.

Cậu có chút tò mò, hỏi: "Ba ơi, người ở đây đều là thương nhân hả?"

Mạc Hướng Thiên xoa đầu cậu: "Đương nhiên không phải. Tinh cầu này cũng có dân bản địa, chỉ là không nhiều. Nhiều người đang xin di dân sang đây nhưng điều kiện di dân cao lắm, do cụ em của con đặt ra đấy."

Tuy Mạc Hướng Thiên đã kế thừa tinh cầu nhưng chỉ mới bắt đầu quản lý, không thể tùy tiện thay đổi quy định.

Việc vận hành vẫn có người chuyên trách, mỗi ngày hắn chỉ nhìn sổ sách thôi đã hoa hết cả mắt. Một mình một tinh cầu, chia làm vô số khoản: thuế thương nghiệp, thuế quan, phí di dân, phí thuê mặt bằng, phí thương trường...

Từng khoản từng khoản đều là số tiền khổng lồ, mà còn vô số vấn đề cần xử lý.

Đương nhiên, tinh cầu có người phụ trách chuyên môn nhưng Mạc Hướng Thiên vẫn muốn nắm rõ cách vận hành tổng thể. Giống như chủ một công ty phải biết quy trình sản xuất, nếu không sẽ không hiểu tâm tư của cấp dưới, cũng khó phát hiện các thủ đoạn gian lận.

"Lần này ba đến đây là vì hai ngày nữa sẽ tổ chức một buổi đấu giá."

Buổi đấu giá này là sự kiện chỉ diễn ra nửa năm một lần ở Mậu dịch tinh, có rất nhiều món vật phẩm giá trị cao, cực kỳ được săn đón. Mỗi lần tổ chức, vấn đề trật tự phải được chuẩn bị chu toàn.

Mạc Bạch tò mò: "Buổi đấu giá được tổ chức ở đâu thế ạ?"

"Ở thương trường lớn nhất Mậu dịch tinh." Mạc Hướng Thiên thấy con trai hứng thú, liền dẫn cả Mạc phu nhân đến.

Hai vợ chồng hiện giờ đã rất nổi tiếng, tự nhiên không thể phơi phơi cái mặt đi giữa thanh thiên bạch nhật, thế nên hiện giờ cả hai đều đang đeo mặt nạ sinh vật. Mạc Bạch thì không cần vì cậu chưa từng xuất hiện trên tinh võng, không sợ bị nhận ra.

Chỉ một lát sau, gia đình họ đã tới thương trường giao dịch lớn nhất Mậu dịch tinh. Từ xa nhìn lại, có thể thấy các lối kiến trúc như một gốc đại thụ khổng lồ, ở giữa là một khoảng trống cực lớn. Bước đầu phỏng đoán, có lẽ phải lớn bằng vài cái sân bóng cộng lại.

Chung quanh đó là những cành cây khô khốc chìa ra, nhìn có vẻ hơi dữ tợn lẫn khoa trương.

Mạc Hướng Thiên chỉ vào vị trí ở giữa thân cây, nói: "Buổi đấu giá được tổ chức ở quảng trường ngay giữa kia, ba tầng trên đó là khu vực chỗ ngồi. Bảo bảo có muốn vào xem không?"

Mạc Bạch gật đầu: "Muốn ạ."

"Được! Ba đưa bảo bảo vào xem!"

"Ba chờ đã." Mạc Bạch giơ quang não lên chụp mấy tấm bao quanh thương trường giao dịch, có mấy tấm là phong cảnh chung quanh, sau đó gửi hết cho Văn Chiêu Diễn.

[Mạc: Nhìn tạm được, đáng giá đi một chuyến đấy.]

[Văn Chiêu Diễn: Thương trường giao dịch lớn nhất tinh hệ?]

[Mạc: Đúng vậy.]

Đúng vậy, cái thương trường này được đặt tên là "thương trường giao dịch lớn nhất tinh hệ", người tạo ra nó đã trực tiếp sảng khoái tỏ rõ dã tâm của mình.

[Văn Chiêu Diễn: Cũng không tệ lắm.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!