Bầu không khí thật xấu hổ.
Ít nhất thì trong suốt bao nhiêu năm sống trên đời của đại hoàng tử điện hạ, y chưa từng trải qua tình cảnh khó xử nào như thế này. Y lấy tay bóp mũi, đứng ngây ở đó, không biết rốt cuộc có nên xuống nước nữa hay không.
Ánh mắt Mạc Lê nhìn y phức tạp đến mức làm người ta khó chịu, cứ như thể y là loại lưu manh vô lại nào đó.
Mà nhìn lại... trông đúng là giống như vậy thật.
Chỉ có tiểu Hi Hi vẫn ngây ngô như một đứa nhỏ đơn thuần. Vì nguồn năng lượng trong nước làm hắn quá thoải mái, hắn đang vui vẻ bơi quanh Mạc Lê.
Cuối cùng máu mũi cũng ngừng lại nhưng Văn Chiêu Diễn đã hoàn toàn mất sạch dũng khí xuống nước. Y sợ nhỡ đâu vừa ngẩng đầu lên, lại xảy ra chuyện khác thì sao?
Từ lúc phát hiện mình chảy máu mũi, y mới ý thức được, có vẻ định lực của y không mạnh như y nghĩ.
Văn Chiêu Diễn nói: "Ta nhớ ra còn việc chưa xử lý, để lần sau ta lại đến."
Dứt lời, y xoay người bỏ chạy, chạy còn nhanh hơn cả bị ma đuổi. Ánh trăng kéo dài cái bóng sau lưng y, nhìn thế nào cũng giống một kẻ đang chạy trốn chết.
Mạc Bạch nhìn bóng lưng biến mất khỏi tầm mắt, cúi xuống nhìn lại chính mình.
Cậu thật sự không hiểu. Chẳng lẽ cậu có chỗ nào đẹp hơn Văn Chiêu Diễn sao?
Người thì gầy, đến cái một múi cơ bụng cũng không có. Vậy tại sao Văn Chiêu Diễn lại chảy máu mũi?
Quả nhiên Văn Chiêu Diễn không thích hợp!
Vừa thấy Văn Chiêu Diễn bỏ đi, Hi Hi lập tức vui vẻ hơn hẳn. Không còn áp lực, hắn bật người lên mời Mạc Bạch xuống nước chơi cùng.
Mạc Bạch hỏi: "Sao cậu lại sợ Văn Chiêu Diễn thế?"
Hi Hi nghiêm túc trả lời: "Ngài ấy hung lắm."
"... Anh ta từng mắng cậu à?"
Hi Hi lắc đầu, nghĩ nghĩ, lại nói: "Chính là... rất hung."
Hắn chỉ chỉ đầu mình, nghiêm túc nói: "Đặc biệt, cuồng, cuồng bạo."
Mạc Bạch đã hiểu. Hóa ra nhân ngư không thích Văn Chiêu Diễn là do tinh thần lực của y quá mạnh, mà nhân ngư lại đặc biệt nhạy cảm.
Thức hải tinh thần của Văn Chiêu Diễn giống như gió lốc. Ở trong mắt nhân ngư, cơn gió lốc đó vô cùng hung hãn đáng sợ nên họ vừa thấy y sẽ trốn ra rất xa, không ai tự nguyện tới gần.
Hi Hi nhìn Mạc tiên sinh, lại nhỏ giọng bồi thêm một câu: "Cả cậu út quái vật, cũng thế."
Có vẻ như tinh thần lực của cậu út cũng rất mạnh. Nếu đã như vậy, sau này cũng nên để cậu út ngâm nước nhiều hơn!
Cái hồ này ngày càng biến thành một nguyện trì thuần khiết, thêm một người ngâm vào cũng không sao.
Hôm sau.
Để giúp Hi Hi nhanh chóng thải hết năng lượng xấu trong người, Mạc Bạch dặn hắn phải ngâm trong hồ liên tục trong vòng bảy ngày.
Hi Hi miệng thì bảo "được" nhưng vừa thấy Mạc Lê không ở cùng, lại có chút không vui. Hắn vốn không muốn ở một mình với Văn Chiêu Diễn.
Mạc Bạch trấn an: "Sẽ không để cậu ở riêng với anh ta. Đừng sợ, tôi sẽ tìm người đến bầu bạn với cậu."
Hi Hi nghe vậy, khẽ thở phào, trong lòng thầm nghĩ: Chắc là Mạc Lê tiên sinh sẽ cho chủ nhân đến cùng mình nhỉ?
Hắn ngoan ngoãn xuống nước chờ, vừa ngồi vừa trò chuyện với con cá trích đuôi đỏ trong hồ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!