Mắt Hi Hi hơi sáng lên: "Mạc tiên sinh... thật sự ở trong đó sao?"
Văn Chiêu Diễn gật đầu.
Hi Hi liền rụt rè ngó quanh như một chú rùa nhỏ, thấy Văn Chiêu Diễn không lại gần mới bớt sợ, chạy nhanh như chớp vào phòng khách.
Vào đến nơi, không thấy Mạc Lê đâu, hắn còn tưởng mình bị lừa, cúi đầu buồn bã định bỏ đi thì bỗng nghe một giọng nói vang lên trong đầu: "Đồ ngốc, tôi ở đây."
Đúng là giọng của Mạc Lê tiên sinh rồi!
Hi Hi ngẩng đầu, nhìn quanh nhưng vẫn không thấy ai.
Mạc Bạch đang đứng ngay trước mặt Hi Hi. Dù đã dạy Hi Hi cách tu luyện dị năng nhưng đối phương vẫn chưa thể tự mở thiên nhãn được.
Cậu đưa tay chạm vào giữa trán Hi Hi, giúp hắn mở thiên nhãn.
Trước mắt Hi Hi lóe sáng, Mạc Lê tiên sinh đã xuất hiện ngay trước mặt hắn. Vẫn mái tóc dài ấy, bộ trường bào đẹp đẽ ấy, giống hệt trên tinh võng.
Hi Hi lập tức mở to mắt: "Mạc tiên sinh!"
Mạc Bạch hỏi: "Có chỗ nào khó chịu không?"
Hi Hi ngoan ngoãn ngồi xuống: "Chỉ, người mềm nhũn... Ừm... không có sức."
Kate với Văn Chiêu Diễn bước vào thì thấy Hi Hi đang nói chuyện với không khí, như đang trò chuyện với ai đó.
Kate suýt đứng tim. Nếu không phải biết nhân ngư không mắc chứng tinh thần lực cuồng bạo, hắn đã tưởng Hi Hi đang gặp ảo giác rồi nhưng chính vì thế mà hành động của Hi Hi lại càng khiến hắn lạnh sống lưng.
Thấy vậy, Văn Chiêu Diễn bình thản mở miệng: "Cậu ta đang nói chuyện với Mạc Lê."
Văn Chiêu Diễn không giải thích còn đỡ, vừa giải thích một cái, Kate lập tức càng thấy kinh tủng. Hắn chắc chắn mắt mình không có vấn đề, nhưng Mạc Lê đâu?
Mạc Bạch cũng không muốn giải thích dài dòng. Dù thế nào, Hi Hi cũng tính là đồ đệ của cậu, sau này chắc chắn phải giao tiếp nhiều với Kate nên cậu thuận tay mở thiên nhãn tạm thời cho đối phương.
Không thể phung phí thần lực, chỉ cho xem tạm thời.
Ngay khi Mạc Lê hiện ra trong phòng khách, Kate bị hù tới mức bật tôm. Đây là lần đầu tiên hắn thấy Mạc Lê thực sự ngoài đời.
Hắn không dám tin: "Mạc tiên sinh, ngài... ẩn thân được sao?"
Mạc Bạch bình tĩnh nói: "Thấy bộ quần áo trên người tôi không? Đây là chiến phục có tác dụng ẩn thân, người thường không thấy được."
Kate trợn tròn mắt: "Là phát minh của Ô Khắc quốc mấy năm trước?! Bộ đồ ẩn thân chấn động tinh hệ đó?! Không phải thông báo thất bại rồi sao?!"
Mạc Bạch thầm nghĩ: Nếu bảo đây là linh hồn cậu, chắc họ càng không tin, còn xem cậu như quái vật. Ba mẹ cậu yêu thương cậu như vậy, nếu biết cậu mang linh hồn của một người trưởng thành từ thế giới khác, liệu có coi cậu thành sinh vật đáng sợ nào không?
Cậu không muốn nhìn thấy ánh mắt thất vọng ấy. Cậu chỉ muốn tích lũy lực lượng tín ngưỡng, thành đại thần, tìm những vị thầnh khác, để ba mẹ được an ổn hạnh phúc suốt đời này.
Vậy nên Mạc Bạch thản nhiên nói dối: "Đương nhiên mặt ngoài phải công bố là thất bại rồi. Phát minh quan trọng thế này, sao có thể để cho mấy người biết hết được?"
Cậu nhìn Kate với vẻ sâu xa: "Anh hiểu ý tôi chứ?"
Sắc mặt Kate lập tức trở nên nghiêm trọng. Khó trách lần trước đại hoàng tử nói có người của Ô Khắc quốc trà trộn vào, mà họ lại không phát hiện. Nếu mỗi người đều có một bộ đồ ẩn thân như thế, thật sự quá đáng sợ!
Kate lập tức báo chuyện này về quân bộ, nhấn mạnh mức độ nguy hiểm của chiến phục ẩn thân.
Bên trên cực kỳ coi trọng nhưng không thể tìm ra cách chế tạo hay phương pháp phòng bị, lập tức thông báo cho Cự Thụ quốc với liên bang.
Ba nước hợp lực, quyết định phải nghĩ ra cách đối phó với loại chiến phục này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!