Chương 32: (Vô Đề)

Văn Chiêu Diễn nghiêm túc xem hết toàn bộ những gì Mạc Lê gửi, bao gồm cả bài hát lẫn video. Y mở ra xem kỹ từng cái một, thậm chí còn bật cả chế độ tua chậm. Xem xong, y vẫn không hiểu nổi Mạc Lê đang muốn ám chỉ điều gì.

Không thấy Mạc Lê trả lời, Văn Chiêu Diễn đành gửi thêm một tin nữa.

[Văn Chiêu Diễn: Cái này là sao?]

Lần này Mạc Lê trả lời rất nhanh.

[Mạc: Chúng ta phải yêu thương trẻ nhỏ, quan tâm trẻ vị thành niên, không thể kéo bọn nhỏ vào thế giới người lớn hiểm ác quá sớm được.]

[Văn Chiêu Diễn: Đương nhiên rồi.]

[Văn Chiêu Diễn: Ta luôn tuân thủ đầy đủ luật pháp đế quốc.]

Đọc được câu này, Mạc Bạch âm thầm quay đầu lật xem bộ luật đế quốc, thế mà lại lôi ra ba cuốn "thành ngữ từ điển"!?

Trí nhớ Văn Chiêu Diễn thật sự tốt đến vậy sao?

Nghĩ cũng đúng, tinh thần lực của y vốn mạnh. Mà người có tinh thần lực cao, trí nhớ tự nhiên sẽ càng tốt.

[Mạc: Ừm. Chúng ta cũng phải dẫn dắt trẻ vị thành niên xây dựng quan niệm tình cảm đúng đắn, hướng đến tình cảm bình đẳng, lành mạnh, tam quan phù hợp.]

Đến đây, cuối cùng Văn Chiêu Diễn cũng hiểu Mạc Lê đang muốn nói gì. Huyệt thái dương của y hơi giật giật, nhắn lại.

[Văn Chiêu Diễn: Ta không phải trẻ vị thành niên, ta biết thế nào là quan niệm tình cảm đúng đắn.]

[Mạc: Lỡ người anh thích là trẻ vị thành niên thì sao?]

[Văn Chiêu Diễn: ...]

[Văn Chiêu Diễn: Ý cậu nói là trẻ con chưa trưởng thành đúng không?]

[Văn Chiêu Diễn: Trẻ con... Nhìn ta giống loại người b**n th** đó à?]

Đường đường là đại hoàng tử, khi bị đày đến An dưỡng tinh, y chưa từng cạn lời như bây giờ.

Không được hoàng đế yêu thích, y cũng không thèm để tâm. Nhưng nghe lời Mạc Lê, thật sự làm y...

Văn Chiêu Diễn nhớ lại gương mặt của Mạc Lê, đúng là trẻ thật, nói chưa trưởng thành cũng có người tin nhưng tuyệt đối không thể gọi là trẻ con được.

"Trẻ con" với "trẻ vị thành niên" vẫn có khác biệt khá lớn.

Ít nhất Văn Chiêu Diễn tuyệt đối không cho rằng mình có sở thích luyến đồng, y chỉ thích Mạc Lê. Hơn nữa y cũng rất xác định là chính mình thích Mạc Lê, Mạc Lê lại không có khả năng là trẻ con.

Văn Chiêu Diễn thật sự không biết Mạc Lê đang thử y hay nghĩ cái gì nữa.

Ở bên kia, Mạc Bạch nhìn tin nhắn Văn Chiêu Diễn gửi đến, ánh mắt đầy vẻ sâu kín. Người anh em, nhớ kỹ lời hôm nay anh nói đó! Hy vọng anh nói được làm được!

[Mạc: Nói cách khác, anh sẽ không thích người nhỏ tuổi hơn anh rất nhiều?]

[Văn Chiêu Diễn: "Rất nhiều" của cậu là bao nhiêu?]

[Mạc: Để tôi nghĩ xem...]

[Mạc: Cỡ một thằng nhóc tì?]

[Văn Chiêu Diễn: Nhóc tì Mạc Bạch?]

[Mạc: Đúng.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!