Đúng tối hôm đó, Lê Triều Từ gọi tới, nói muốn dẫn Mạc Bạch ra ngoài chơi.
Hiện giờ ở Mạc gia, Lê Triều Từ đã xem như người nhà, dù chưa chính thức nhận thân nhưng vợ chồng Mạc Hướng Thiên biết anh chỉ muốn dắt cháu ngoại đi chơi cũng không phản đối.
Thậm chí họ còn hi vọng bảo bảo đáng yêu nhà mình có thể sưởi ấm trái tim của Lê Triều Từ, làm anh sớm bằng lòng trở về Lê gia nhận tổ quy tông.
Ba mẹ đều đồng ý, đương nhiên Mạc Bạch cũng không từ chối, còn hỏi: "Cậu ơi, Hi Hi đi cùng được không?"
Lê Triều Từ dịu dàng nói: "Đương nhiên được. Chỉ thêm một nhân ngư thôi, cậu út bảo vệ được."
Chỉ tiếc rằng Lê Triều Từ đã đánh giá thấp mọi chuyện.
Vừa nhìn thấy anh, Hi Hi liền sợ xanh mặt, ôm cánh cửa sống chết không chịu đi.
Lê Triều Từ vốn định thể hiện thật tốt trước mặt cháu ngoại, cho cậu biết mình anh minh thần võ đáng tin tới cỡ nào. Ai ngờ mới gặp mặt đã bị xem như đại ma vương, hoàn toàn phá nát hình tượng của anh!
Lê Triều Từ khó chịu: "Tôi đáng sợ đến vậy sao?"
Hi Hi run lập cập: "Không không không không có."
Lê Triều Từ nheo mắt: "Nói cho đàng hoàng."
Hi Hi sợ đến mức bật khóc, từng hạt ngọc trai rơi lộp bộp xuống đất.
Lê Triều Từ: "..."
Mạc Bạch một lời khó nói hết: "Cậu à..."
Lê Triều Từ lập tức nói: "Bảo bảo đừng hiểu lầm, cậu đâu có bắt nạt cậu ta."
Nhân ngư chết tiệt kia! Chẳng lẽ là Văn Chiêu Diễn phái tới để phá hỏng hình tượng của anh trước mặt bảo bảo sao?!
Lê Triều Từ nhét Mạc Bạch lên xe trước, sau đó mới cúi đầu nói với cậu là mình sẽ giải thích vài lời với nhân ngư.
Mạc Bạch không yên tâm: "Hay là để Hi Hi ở lại?"
Lê Triều Từ không chịu, trực tiếp đóng cửa xe cái "rầm". Sau đó anh duỗi tay, xách Hi Hi lên như xách một con mèo nhỏ.
Hi Hi sợ tới mức suýt ngất.
Lê Triều Từ cười khẩy hai tiếng, cúi đầu nhìn thẳng vào đôi mắt của Hi Hi: "Cậu có thể cảm nhận được cơ thể tôi đang thay đổi đúng không?"
Hi Hi vừa rớt ngọc trai vừa thút thít xin tha: "Tôi tôi tôi..."
Còn chưa nói được hết câu, hắn đã cảm giác phía sau xuất hiện hai cái xúc tu, chậm rãi vuốt mái tóc mình. Trong khi đó, hai tay của Lê Triều Từ rõ ràng vẫn đang để yên trước mặt.
Một cơn lạnh buốt từ lòng bàn chân lan thẳng lên, Hi Hi sợ đến mức hai chân lập tức biến lại thành đuôi cá.
Lê Triều Từ uy h**p: "Lần sau không được làm trò khóc nhè trước mặt bảo bảo nữa, hiểu chưa?"
Hi Hi hoàn toàn bị dọa, nước mắt cũng quên rơi, run rẩy đáp: "Hiểu, hiểu rồi..."
Lê Triều Từ quăng Hi Hi vào xe, còn không quên cảnh cáo: "Hiểu thì tốt."
Vừa được thả tự do, Hi Hi lập tức lủi vào trong xe tìm Mạc Bạch. Lúc này chỉ có Mạc Bạch mới giúp hắn có cảm giác an toàn.
Lê Triều Từ thấy nhân ngư biết điều, rất hài lòng, chuẩn bị lên xe. Vừa bước một bước, chân anh lại giẫm lên thứ gì đó. Anh cúi đầu nhìn, hóa ra là ngọc trai do Hi Hi vừa khóc rơi đầy đất.
Lê Triều Từ khịt mũi hai cái, cúi xuống nhặt hết lên, định mang về cho cháu ngoại làm đồ chơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!