Hôm sau lão nguyên soái tỉnh dậy, chỉ cảm thấy thần thanh khí sảng. Loại cảm giác này, rất lâu rồi ông chưa từng có được.
Ông thuộc loại người may mắn, tuy tinh thần lực vốn không thấp nhưng luôn có nhân ngư trấn an nên bao năm qua tinh thần lực không bị cuồng bạo. Nhưng tuổi càng lớn, tác dụng của nhân ngư cũng dần yếu đi.
Rốt cuộc thì, ông đã già rồi.
Chuyện này ông không còn để tâm nữa, chỉ là mỗi tối đi ngủ đều khó chợp mắt, tỉnh dậy cũng đau nhức toàn thân, thức hải tinh thần lúc nào cũng đau âm ỉ.
Đây đã là lần thứ hai ông tỉnh dậy mà có cảm giác thoải mái như vậy. Chẳng lẽ có liên quan đến giấc mơ đêm qua?
Nghĩ cũng lạ.
Ông rất ít khi mơ, mà đêm qua lại nằm một giấc mơ kỳ quái. Ông không nhớ cụ thể giấc mơ đó là gì, hình như có hai thiếu niên nói với ông rất nhiều điều, còn nói ước nguyện của ông nhất định sẽ thành hiện thực.
Lão nguyên soái bất đắc dĩ thở dài, chỉ nghĩ chắc là ban ngày nghĩ gì ban đêm liền mơ thấy thế. Vì trong lòng ông luôn lo lắng vấn đề tình cảm của cháu ngoại, mới có thể nằm mơ thấy chuyện này.
Vì vậy, lão nguyên soái còn chủ động gọi cho Văn Chiêu Diễn.
"Ông thật sự đã già rồi, đến nỗi nằm mơ cũng hy vọng cháu sớm thành gia lập nghiệp."
"Ông nhớ chú ý sức khỏe."
"Cháu nói xem, lúc ông còn sống liệu có thể nhìn thấy hai đứa các cháu thành đôi không?"
"..."
"Cháu với Mạc Lê đã làm lành chưa?"
"..."
"Xem ra đời này ông không chờ được rồi."
Văn Chiêu Diễn bất đắc dĩ, chỉ có thể nói: "Ông đừng lo."
Lão nguyên soái nghĩ: Ông chỉ có đúng hai đứa cháu ngoại, nếu bệ hạ đối xử tốt với ông thêm chút, ông cũng chẳng cần lo nữa. Nhưng bệ hạ thì lại không muôn thấy ông sống tốt, ông không lo thì ai lo?
Chẳng qua lão nguyên soái vẫn biết đạo lý thấy tốt liền dừng, thế là đổi chủ đề: "Biết cháu tự có tính toán rồi. Bao giờ cháu về Thủ đô tinh?"
Văn Chiêu Diễn im lặng một lúc mới đáp: "Bây giờ chưa phải lúc."
"Được." Lão nguyên soái không hỏi thêm nhưng trước khi tắt máy, ông vẫn cố hỏi lại: "Trước khi ông nhắm mắt, hẳn là vẫn kịp thấy cháu với Mạc Lê kết hôn đúng không?"
"..."
Gọi điện thoại xong, Văn Chiêu Diễn lập tức dặn dò tất cả hộ vệ với quản gia, cả Kate rằng chuyện xảy ra trong trang viên tuyệt đối không được kể lại cho lão nguyên soái. Trừ khi có sự đồng ý của y, nhất định không được nói lung tung!
Đám hộ vệ nghe xong chỉ biết kêu khổ. Nếu lão nguyên soái ép hỏi, bọn họ biết phải làm sao?
Quản gia chỉ biết âm thầm cầu trời, hy vọng đại hoàng tử và Mạc Lê sớm làm hòa.
----
Mạc Bạch vẫn không dám hiển linh.
Hai ngày liên tục, cậu chỉ trốn trong Mạc gia, cửa lớn không ra, cửa nhỏ không bước. Cậu rất sợ vận mệnh chú định, sẽ có một lực lượng nào đó đẩy cậu đến trước mặt Văn Chiêu Diễn.
Cậu đã quyết tâm để cảm xúc phai nhạt, thời gian này tuyệt đối không thể xuất hiện. Nhưng khổ nỗi là cậu đã nhận lời thực hiện ước nguyện của lão nguyên soái, còn ăn khói nhang của người ta, rồi thổi may mắn lên người ông.
Đây chẳng phải là đang phù hộ ước nguyện của lão nguyên soái sẽ trở thành sự thật sao?!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!