Thiếu niên tự xưng mình là quỷ, hiển nhiên cũng không ý thức được diện mạo của mình xuất chúng tới cỡ nào. Thay vì nói là quỷ, không bằng nói là tinh linh rơi xuống phàm giới.
Huống chi...
Văn Chiêu Diễn: "Thế giới này không có quỷ."
Mạc Bạch ngẫm lại cũng đúng, giờ đã là thời đại tinh tế rồi. Trong cái thế giới ngập tràn hơi thở công nghệ này, ai mà còn tin rằng thế giới có quỷ nữa.
Mạc Bạch giả vờ không được cũng không tỏ vẻ gì: "Được rồi, anh nói không có liền không có."
Có người ngoài ở chỗ này, cậu cũng không tiện đi vào trong hồ nữa. Cậu ngồi xuống bên bờ, đặt hai chân vào hồ lắc lư quai lại, tư thái vô cùng nhàn nhã.
Màu da của cậu rất trắng, đặc biệt là có mái tóc đen dài kia phụ trợ nên càng khiến đôi chân cậu trở nên trắng nõn đáng yêu.
Giờ phút này, cậu ngồi ở bên bờ hồ khẽ ngâm nga hệt như một nhân ngư, hấp dẫn ánh mắt của ai đó.
Mạc Bạch ăn mấy ngụm thần lực tín ngưỡng mỏng manh tản ra từ đống cá cùng lá sen, thích ý đong đưa chân, dáng vẻ càng thêm lười biếng.
Văn Chiêu Diễn vẫn luôn nhìn cậu. Thiếu niên hình như không ngại bị nhìn chằm chằm, chỉ lo việc hưởng thụ.
Đúng lúc này, quản gia bước ra từ trang viên, nói: "Điện hạ, Kate đã cùng nhân ngư lên đường tới đây rồi."
Văn Chiêu Diễn quay đầu lại, tầm mắt dừng trên người quản gia, đối phương hình như không hề chú ý ở đây còn có một người khác.
Văn Chiêu Diễn hơi híp mắt, hỏi: "Ông không nhìn thấy sao?"
"Thấy gì cơ?" Quản gia nghi hoặc.
Văn Chiêu Diễn ra hiệu về phía hồ bơi, quản gia nhìn lại, chỉ thấy mấy con cá đang bơi bên trong, không có bất kỳ chỗ nào kỳ lạ: "Sao thế điện hạ? Hồ bơi có gì không đúng sao?"
Quản gia không thấy gì.
Văn Chiêu Diễn nhìn về phía thiếu niên, người sau vừa lúc nhìn y, nhẹ nhàng mỉm cười, lúm đồng tiền nhàn nhạt hết sức đáng yêu.
"Không có gì." Văn Chiêu Diễn thu hồi tầm mắt, hỏi: "Bao lâu nữa Kate sẽ đến?"
"Hẳn là sẽ rất nhanh thôi. Có cần tôi đi qua thông báo cho Mạc phu nhân không?"
Thức hải tinh thần của Văn Chiêu Diễn rất mẫn cảm, y cũng là người có tinh thần lực mạnh nhất đế quốc từ trước tới năm nên lực cảm giác vô cùng mạnh mẽ. Thời điểm tinh thần lực của Mạc Hướng Thiên vừa mới bạo động, y đã cảm giác được.
Sau khi biết Mạc gia không thể tìm được nhân ngư, Văn Chiêu Diễn chỉ do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn quyết định hỗ trợ.
Văn Chiêu Diễn "ừ" một tiếng.
Quản gia lập tức chạy tới biệt thự bên cạnh thông báo.
Mạc phu nhân biết được bọn họ đã hỗ trợ tìm kiếm nhân ngư trấn an, tự nhiên là vô cùng cảm kích.
Mạc Bạch ở trong nước ngâm chân một lát, liền cảm thấy thần hồn thỏa mái hơn rất nhiều. Cậu lười biếng duỗi cánh tay, hỏi người vẫn luôn dùng ánh mắt nghiên cứu nhìn mình: "Anh có tiền xu không?"
Thời đại tinh tế, phần lớn mọi người đều chuyển khoản. Đương nhiên căn cứ vào một ít nhu cầu thị trường đặc biệt, tiền giấy cùng tiền xu vẫn được lưu thông, chỉ là khá ít thôi.
Bởi vậy thời buổi này, muốn tìm tiền xu đúng là rất không dễ dàng nhưng Văn Chiêu Diễn lại có. Y lấy ra một đồng tiền xu có giá trị khá lớn từ trong nút không gian, đưa cho Mạc Bạch.
Mạc Bạch không nhận, chỉ về phía nơi lá sen tập trung trên hồ: "Anh ném về phía đó đi, có thể ước nguyện một lần, rất linh đấy."
Văn Chiêu Diễn không tiếp lời.
Lần trước thiếu niên cũng nói như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!