Chương 28: (Vô Đề)

Muốn nói người tên Mạc Lê là ai, ở đây không ai là không biết.

Vợ chồng Mạc gia là vì trước kia Mạc Lê từng cứu Mạc Hướng Thiên, sau đó lại từng tương tác với nhau trên tinh võng.

Tuy Mạc Hướng Thiên luôn nghi ngờ Mạc Lê có quan hệ gì đó với bọn họ nhưng vì Văn Chiêu Diễn chưa từng nói rõ, nên họ cũng không thực sự xem Mạc Lê là Lê Triều Từ. Tuy nhiên họ vẫn luôn biết rõ về sự tồn tại của Mạc Lê vì cậu rất nổi tiếng trên tinh võng, có người còn nói cậu với Hi Hi là thầy trò.

Lê Triều Từ biết còn nhiều hơn. Từ lúc mấy bảo tiêu báo cáo lại, anh đã nghe nói có người tên Mạc Lê kia rất có thể đang giả mạo anh nên anh mới chủ động lên tinh võng thử xem rốt cuộc Mạc Lê là ai, địa vị ra sao.

Chỉ là Shahrud đã tra rồi, ngoài việc địa chỉ IP đăng nhập mạng của người này nằm gần khu vực Mạc gia thì chẳng tra thêm được gì.

Bởi thế, sau ngày rời cảng hôm đó, Lê Triều Từ đã lập tức điều tra vì sao lại có người tới kiểm tra Mạc gia, kết quả tra ra là hiệp hội nhân ngư cũng đang tìm Mạc Lê.

Giây phút đó, trong lòng Lê Triều Từ mơ hồ nảy sinh chút bội phục đối với cái người tên Mạc Lê kia.

Bao nhiêu thế lực đang săn tìm cậu, vậy mà cậu vẫn ung dung bí ẩn, nhìn như đang ở Mạc gia nhưng thực chất chỉ mượn danh nghĩa của Mạc gia. Mặc cho các thế lực đào tung cả An dưỡng tinh lên, cậu vẫn trốn đâu đó trong bóng tối, bình tĩnh quan sát.

Hiện giờ vừa nghe Văn Chiêu Diễn nhắc tới Mạc Lê, Lê Triều Từ lập tức nhắc nhở Mạc Bạch và vợ chồng Mạc gia: Mạc Lê không phải người đơn giản.

Đôi mắt hồ ly của Lê Triều Từ thoáng trầm xuống, ngữ khí có vài phần lạnh nhạt: "Bất kể cậu ta là ai, mấy người đừng dễ tin cậu ta."

Văn Chiêu Diễn vừa nghe anh nói về Mạc Lê như vậy, lập tức không vui. Lông mày khẽ nhíu, đôi mắt đen quét qua Lê Triều Từ, lạnh lùng mở miệng: "Mạc Lê chưa từng làm hại Mạc gia." Ngược lại, cậu còn thường xuyên giúp Mạc gia.

Văn Chiêu Diễn hoàn toàn không hài lòng với thái độ đầy nghi ngờ của Lê Triều Từ dành cho Mạc Lê.

Lê Triều Từ bật cười: "Cậu biết thân phận thật của cậu ta không? Biết mục đích thật sự hay biết cậu ta đang ở đâu không?"

Văn Chiêu Diễn khẽ rũ mắt, trong đáy mắt hiện lên tầng tầng sóng ngầm. Nếu là trước hôm nay, y có thể tự tin trả lời răng tuy y không biết hết nhưng cũng biết đại khái thân phận và mục đích của Mạc Lê.

Còn bây giờ, y bỗng nhận ra mình hoàn toàn không biết gì về cậu cả, ngoại trừ một cái tên.

Văn Chiêu Diễn thậm chí không tìm được lời nào để phản bác.

Lê Triều Từ cười lạnh: "Chúng ta hoàn toàn không biết gì về cậu ta. Vậy cậu dựa vào đâu để chắc rằng cậu ta không có ý đồ với Mạc gia chứ?"

Nói đến đây, Lê Triều Từ dừng một chút, cười lạnh hơn: "Hơn nữa, cậu ta còn giả mạo tôi để tiếp cận Tiểu Bạch với Mạc gia. Bảo tôi tin cậu ta không có ý đồ gì? Có khả năng không?"

Văn Chiêu Diễn không vui nói: "Cậu ấy chưa từng nói mình là người nhà Mạc gia, là ta thấy cậu ấy giống Tiểu Mạc Bạch nên mới hiểu lầm, tưởng là cậu. Cậu đang nghi ngờ vô căn cứ."

"Nếu cậu ta không có ý đồ, tại sao lại cố tình mang gương mặt giống Tiểu Bạch? Không phải để hạ cảnh giác của mọi người, khiến mọi người tưởng cậu ta là tôi sao?"

"Sao cậu biết là cố ý? Có khi đó vốn là gương mặt thật của cậu ấy."

"Tch! Nếu thực sự có người giống người, trừ khi cậu ta được nuôi bằng gien, hoặc là con riêng của anh rể tôi. Cậu nghĩ khả năng nào lớn hơn?"

Tuy không biết Mạc Lê là ai nhưng thiện cảm đối với cậu không phải là giả. Giờ nghe Lê Triều Từ nói khó nghe về Mạc Lê, trong mắt Văn Chiêu Diễn thoáng hiện một tia sát ý.

Hai người đối đầu gay gắt, bầu không khí dần trở nên khẩn trương, hệt như sắp đánh nhau tới nơi.

Mạc Hướng Thiên bỗng nhiên bị cue, lập tức hoảng loạn: "Mấy người đừng nói bừa! Tôi không có con riêng gì hết! Tôi chỉ có một đứa con trai mà thôi! Vợ à, em phải tin anh!"

Thấy Lê Nhược tỏ vẻ tin mình, Mạc Hướng Thiên mới thở phào nhưng vẫn tức: "Tôi nói chứ hai con người này sao lại như thế chứ! Cả hai đều đã lớn như thế rồi, vậy mà còn cãi nhau như hai đứa trẻ. Muốn cãi thì ra ngoài mà cãi, đừng dọa bảo bảo của tôi! Lỡ dạy hư bảo bảo thì phải làm sao?!"

Văn Chiêu Diễn mím môi.

Lê Triều Từ cũng lựa chọn không nói.

Mạc Hướng Thiên thấy vậy mới nói tiếp: "Nói thật, tôi thấy đại hoàng tử nói đúng. Mạc Lê tiên sinh cũng không tệ lắm. Tôi không thấy cậu ấy có ý đồ gì với Mạc gia cả, đã vậy cậu ấy còn cứu mạng tôi một lần. Nếu có ý đồ, sao phải cứu tôi chứ?"

Huống chi, hắn luôn có cảm giác thân thiết khó hiểu với Mạc Lê, chắc vì đối phương trông quá giống bảo bảo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!