Chương 27: (Vô Đề)

Lê Triều Từ hoàn toàn không biết mình phải nói gì với chị gái. Lúc bị đưa đi, anh còn quá nhỏ, chỉ sáu bảy tuổi, cỡ tuổi Tiểu Mạc Bạch hiện giờ.

Chị gái lớn hơn anh rất nhiều, mẹ họ lại mất vì khó sinh nên từ nhỏ, chị gái đã luôn đóng vai trò nửa mẹ nửa chị đối với anh.

Vì bị bắt đi quá sớm, nhiều chuyện anh thật sự đã gần như quên sạch nhưng cái cảm giác chị cả như mẹ thì vẫn còn sót lại mơ hồ trong ký ức.

Từ lúc Lê Nhược bật khóc, Lê Triều Từ mới thật sự cảm nhận lại được chút bóng dáng thơ bé ngày nào chị bế anh lớn lên nhưng anh vẫn không biết phải mở lời thế nào.

Hai chị em nhìn nhau, không ai nói một câu.

Mạc phu nhân thấy em trai cái gì cũng không chịu nói, tức giận đến mức mắt đỏ hoe, đành phải chủ động mở miệng: "Em không có gì muốn nói với chị sao?"

Lê Triều Từ rũ mắt, vẫn lặng thinh.

"Bao năm nay em đã đi đâu? Bọn chị vẫn luôn tìm em."

Lê Triều Từ vẫn không đáp.

Mạc phu nhân dù giận nhưng nhớ đến chuyện em trai bị thất lạc từ nhỏ, lại không nỡ trách mắng quá đáng, đành dịu giọng hơn một chút: "Vậy khi nào em định về nhà?"

Lúc này, Lê Triều Từ mới chịu mở miệng: "Em không có ý định đó."

Mắt Mạc phu nhân đỏ bừng: "Triều Từ, có phải em, em trách chúng ta trước kia không chăm sóc tốt cho em, khiến em phải chịu khổ nên em mới không muốn nhận lại bọn chị không?"

"Không có." Ngữ khí của Lê Triều Từ rất thản nhiên: "Chị đừng nghĩ nhiều."

"Vậy rốt cuộc là vì sao? Rõ ràng em đã trở lại, nhưng vẫn không chịu nhận lại người nhà?"

Lê Triều Từ lại im lặng.

Không khí chìm vào cục diện bế tắc.

Khác với bầu không khí bên trong biệt thự, bên ngoài, Mạc Bạch đã kéo được Văn Chiêu Diễn đến, vừa đi vừa không quên tóm tắt tình hình: "Cậu út với mẹ tôi đang ở trong phòng khách."

Văn Chiêu Diễn hơi bất ngờ. Thật ra y luôn biết Mạc Lê sống trong Mạc gia nhưng không hiểu vì sao ngoài y ra, không ai khác nhìn thấy cậu. Y không nghĩ quá sâu, chỉ cho rằng Mạc Lê dùng năng lực đặc thù để ẩn mình.

Còn vì sao cậu không chịu lộ mặt trước gia đình, lúc trước y mơ hồ không hiểu nhưng giờ đã đoán được vài phần: chắc chắn liên quan đến Ô Khắc quốc.

Nhưng mới đó mà đã đổi ý rồi sao? Sao lại chịu gặp Mạc phu nhân đột ngột như vậy?

Văn Chiêu Diễn hỏi: "Cậu nhóc đã nhận lại mẹ nhóc rồi?"

Mạc Bạch gật đầu: "Ừm, giờ muốn không nhận cũng phải nhận."

Văn Chiêu Diễn vẫn cảm thấy có chút kỳ lạ nhưng không nói được là lạ ở đâu, chỉ là y cũng muốn gặp Lê Mạc nên giờ có cơ hội, đương nhiên sẽ không bỏ lỡ.

Đến trước cửa biệt thự, Mạc Hướng Thiên còn đang ngồi thất thần, chẳng mang chút dáng vẻ "nhà giàu số một" nào.

Thấy Văn Chiêu Diễn, giọng hắn không vui lắm, thậm chí còn lộ rõ chút ghen bỏ cùng đố kỵ: "Điện hạ đến có chuyện gì?"

Bảo bối nhà hắn sao cứ dính lấy đại hoàng tử thế không biết! Hắn mới là ba ruột cơ mà!

Văn Chiêu Diễn gật đầu: "Chào Mạc gia chủ."

Hai người xem như hoàn thành thủ tục xã giao.

Mạc Bạch ngó vào trong phòng khách, hỏi: "Bên trong nói đến đâu rồi ba?"

Mạc Hướng Thiên thở dài: "Tường cách âm tốt quá, ba không nghe được gì hết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!