Để bảo vệ các tinh cầu tốt hơn, liên minh tinh tế quản lý chuyện thu gom rác cực kỳ nghiêm ngặt.
Năm xưa đã có không ít tinh cầu bị ô nhiễm rác năng lượng, tạo thành phóng xạ nghiêm trọng, cuối cùng toàn bộ hành tinh bị biến thành tinh cầu rác.
Vì thế, liên minh đặc biệt ban hành quy định việc phân loại rác phải được tuân thủ tuyệt đối, mỗi nhà đều phải trang bị một người máy làm sạch.
Nếu con người tự mình mang rác đi đổ mà phân loại sai, sẽ bị công khai phê bình ở tường rác trên tinh võng.
Thùng rác thông minh có chức năng tự phân biệt nhưng lần này cả hai người bọn họ đều không xác định được bó nhang này thuộc loại nào. Nó vừa giống chất dễ cháy, lại giống chất ăn mòn, đốt lên thì nhả khói.
Tóm lại việc phân nó vào loại rác nào là một nan đề.
Lỡ ném sai thùng một cái, sẽ bị đưa lên tường rác, mất mặt lắm.
Thế nên bên cạnh bàn thờ, Mạc Bạch cùng Văn Chiêu Diễn ngồi xổm cạnh nhau. Văn Chiêu Diễn nghiêm túc tra cứu xem bó nhang này rốt cuộc thuộc loại rác gì.
Mạc Bạch thò đầu sang, dán mắt vào màn hình của y: "Không có kết quả sao?"
Mái tóc đen của thiếu niên rủ xuống, chạm nhẹ lên cánh tay y. Một mùi hương nhàn nhạt tràn vào chóp mũi, giống mùi hồ bơi, lại hệt như mùi đàn hương từ những cây nhang.
Văn Chiêu Diễn rất hiếm khi ở gần ai đến mức ấy nhưng thiếu niên kia lại chẳng hề nhận ra hai người đang kề sát đến mức nào.
Để nhìn màn hình rõ hơn, cậu còn vô thức giữ nhẹ lấy cánh tay Văn Chiêu Diễn, cả đầu gần như chạm vào ngực y.
Tim Văn Chiêu Diễn đập nhanh hơn hẳn, cả người cứng lại. Y đột nhiên nhận ra... mình còn để ý Mạc Lê nhiều cả những gì mình tưởng tượng.
Có lẽ, y không chỉ dừng lại ở mức có chút cảm tình.
Văn Chiêu Diễn căn bản không còn đặt sự chú ý vào chuyện phân loại rác nữa.
Đợi một hồi lâu vẫn không thấy Văn Chiêu Diễn lướt sang trang kế, Mạc Bạch nhịn không được ngẩng đầu hỏi: "Sao anh lại ngẩn người thế?"
Cậu vừa ngẩng đầu liền chạm phải ánh mắt của Văn Chiêu Diễn. Đôi mắt sâu đen, vừa trầm lặng như biển rộng, vừa ẩn ẩn như có sóng lớn cuộn trào.
Nó khiến Mạc Bạch hơi khựng lại, ý thức được hiểu vì sao Văn Chiêu Diễn không lật trang vì y đang nhìn cậu đến ngẩn người.
Mạc Bạch đưa tay sờ mặt: "Mặt tôi dính gì à?"
Văn Chiêu Diễn lập tức quay mặt đi, tai nóng bừng, nhỏ giọng đáp: "Không, chỉ là... nhìn cậu rất giống Tiểu Mạc Bạch."
Đây không còn là lần đầu tiên Mạc Bạch nghe câu này, dù sao sẽ không có ai coi một đứa trẻ sáu tuổi chính là cậu của hiện giờ. Cậu rất bình tĩnh nói: "Anh biết tôi lâu thế rồi, giờ mới nhận ra sao?"
Văn Chiêu Diễn không trả lời. Không phải y mới nhận ra, mà là cùng một gương mặt ấy, hôm nay nhìn lại, trong lòng y đã cảm thấy khác biệt. Anh giấu đi, lật sang trang sau, đọc lướt một lượt, vẫn không tìm được thông tin về loại rác của cây nhang.
Văn Chiêu Diễn ho khan một tiếng, nói: "Chắc là giống bật lửa."
Sau khi được đốt lên, cây nhang cũng chỉ còn lại một cái que gỗ thôi.
Mạc Bạch không có ý kiến, đưa bó nhang qua để Văn Chiêu Diễn đốt.
Một bó có mười hai cây, Văn Chiêu Diễn bắt chước tư thế của quản gia trước đó, đưa đầu nhang lên trên ngọn lửa.
Nén nhang bén lửa, bốc cháy rất nhanh.
Văn Chiêu Diễn vừa quay đầu, liền thấy Mạc Lê đang nhìn mình.
"Sao anh cứ cầm trên tay mãi thế? c*m v** lư hương đi, để nó tự cháy là được."
Văn Chiêu Diễn cũng định thế, liền cắm từng cây vào. Nhưng khi đang cắm hương, lời của Tiểu Mạc Bạch bỗng vọng lại trong đầu anh: Cậu út tôi hơi khó theo đuổi đó, anh phải cố lên!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!