Chương 25: (Vô Đề)

Văn Chiêu Diễn sợ Mạc Bạch bị lừa, giải thích: "Bảo tiêu nhà nhóc có cơ giáp sinh vật của Ô Khắc quốc, ở đế quốc chỉ có ba bộ mà thôi."

Ba bộ đó đang ở trong tay ai, y đều biết rõ. Không thể nào là Mạc Lê.

Mạc Bạch cau mày: "Tôi không biết vì sao anh lại nghĩ cậu tôi là người Ô Khắc nhưng đó đúng là cậu tôi."

Cậu đã dùng thần lực xem qua ý thức của bảo tiêu, ở loại tình huống đó không thể có chuyện cậu bị lừa được, hơn nữa quan hệ huyết thống không thể làm giả.

Từ vợ chồng Mạc gia, cậu có thể cảm giác được huyết mạch, từ Lê Triều Từ thì cảm giác nhạt hơn nhưng đó là chuyện bình thường vì quan hệ cậu cháu không mạnh bằng cha mẹ con.

Vậy nên Mạc Bạch chắc chắn, cậu út của mình chính là Lê Triều Từ.

Nghĩ đến việc c** nh* mất tích từ nhỏ, chẳng lẽ bị đưa đến Ô Khắc quốc, bị biến thành quái vật?

Lần này đến lượt Văn Chiêu Diễn trầm mặc, y cũng nghĩ tới điều đó. Vì sao Mạc Lê, người rõ ràng đang ở Mạc gia lại không dám lộ mặt nhận người nhà? Chỉ lặng lẽ bảo vệ?

Lại liên tưởng tới việc đối phương mất tích từ khi còn nhỏ, hiờ lại có quan hệ tới Ô Khắc quốc. Chẳng lẽ là do cậu đã biến thành quái vật nên mới không dám về Lê gia không?

Khoảnh khắc đó, lần đầu tiên Văn Chiêu Diễn cùng Mạc Bạch đồng bộ tư duy.

Văn Chiêu Diễn không vòng vo, không truy hỏi Mạc Bạch thêm điều gì, chỉ hỏi đúng một câu: "Cậu ấy đâu rồi?"

Trong đầu y chỉ có một suy nghĩ: Tại sao Mạc Lê lại đưa nhóc con đến đây?

Mạc Bạch đáp: "Đi rồi."

Ban đầu cậu còn chưa hiểu vì sao cậu út lại vội vã bỏ đi như thế, nhưng khi nghe ba mẹ muốn tới, cậu lập tức hiểu ngay, chắc chắn là cậu út sợ họ phát hiện điều bất thường trên người mình.

Mạc Bạch nhìn kỹ biểu cảm của Văn Chiêu Diễn.

Không giống nói dối, có vẻ y thật sự quen biết cậu út. Nhưng cậu út lại bảo mình không có bạn trai mà, chẳng lẽ Văn Chiêu Diễn đang yêu thầm, còn chưa kịp tỏ tình?

Trong mắt Mạc Bạch lập tức có thêm một tia đồng tình.

Văn Chiêu Diễn: "?"

Thằng nhóc này nhìn mình kiểu gì vậy?

Mạc Bạch vỗ vai y, như người từng trải, hạ giọng: "Cố lên nha. Cậu út của tôi trông không dễ theo đuổi đâu."

Hơn nữa bây giờ cậu út còn tự ti, cảm thấy bản thân giống như quái vật, vậy sẽ càng khó theo đuổi hơn.

Cách đó không xa, Hi Hi cũng nghe thấy câu đó, nghiêm túc gật đầu, nghĩ bụng: Cậu của Tiểu Mạc Bạch đúng là dữ thật.

Dừng một chút, hắn lại nghĩ tiếp: Mà hình như cái người Văn Chiêu Diễn kia cũng dữ y chang.

Nghe lời Mạc Bạch nói, cả người Văn Chiêu Diễn cứng đờ, tránh né ánh mắt của cậu: "Chuyện của người lớn, trẻ con đừng có lo."

Mạc Bạch bĩu môi: "Rồi rồi."

Hai người im lặng thêm hai phút, Văn Chiêu Diễn không nhịn nổi, thấp giọng hỏi: "Cậu ấy có nói gì khác không?"

"Khác gì?"

Văn Chiêu Diễn im bặt, một phút sau mới khó chịu hỏi: "Về ta."

Mạc Bạch nhìn vành tai đỏ lên của y, thầm cười nhưng mặt ngoài vẫn nghiêm túc: "Chỉ nói là không có bạn trai, chắc vì không muốn tôi gọi linh tinh."

Ngay lập tức, Văn Chiêu Diễn thở phào một hơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!