Có sự cho phép của Lê Triều Từ, mấy bảo tiêu không còn hoảng loạn nữa. Họ phối hợp rất ăn ý, chuẩn bị đưa Mạc Bạch rời khỏi đây ngay lập tức.
Thấy vậy, Văn Chiêu Tề cười lạnh, ra hiệu hộ vệ tiến lên đoạt người.
Hai bảo tiêu liếc nhau, ánh mắt lóe lên một tia cảnh giác, vô thức giưo tay về phía cổ, nơi giấu cơ giáp đặc biệt.
Ngược lại với họ, người giữ bình tĩnh nhất lại chính là Mạc Bạch.
Đối mặt Văn Chiêu Tề cùng đám hộ vệ đang lao tới, cậu không hề hoảng, chậm rãi ấn nút báo nguy trên quang não cá nhân.
"Tích tích tích---"
Tiếng chuông đặc biệt đầy quen thuộc lại vang lên.
Văn Chiêu Tề mặt đen như đáy nồi: "Đm! Lại nữa à?!"
Gã đã có bóng ma tâm lý với người máy cảnh sát. Đường đường là một vị hoàng tử như gã mà lại bị hai người máy bắt vào đồn cảnh sát, cảm giác mất mặt tới tột cùng.
Lần này gã nghĩ có lệnh của hoàng đế trong tay, hộ vệ cùng điều tra viên đông như vậy, chắc chắn sẽ không lặp lại chuyện mất mặt kia, còn vốn định dạy dỗ thằng nhóc Mạc gia một trận cho bõ tức.
Thành ra gã đã quên mất một chuyện.
Người máy cảnh sát không thèm quan tâm gã có phải hoàng thân quốc thích hay không, chúng chỉ biết bảo vệ các bạn nhỏ.
Quả nhiên chưa đầy vài giây sau, hai người máy cảnh sát đã vọt thẳng vào.
Mạc Bạch lập tức nhào vào lòng một người máy, khóc huhu: "Người xấu lại tới nữa rồi, huhu!!!"
Một cậu nhóc mềm mại đáng thương như vậy khiến trái tim sắt thép của người máy cũng muốn tan chảy. Nó đưa cánh tay máy ôm chặt cậu vào lòng, ngữ khí dịu dàng an ủi: "Bạn nhỏ đừng sợ, người xấu sẽ không làm hại bé được đâu."
Sau đó nó ngẩng đầu nhìn Văn Chiêu Tề, giọng nói lập tức trở lại lạnh như băng, khác hoàn toàn lúc nãy: "Rà soát hoàn tất, đối tượng đã có tiền án."
Tam hoàng tử từng vào sổ đen của người máy cảnh sát, chỉ cần quét qua là hệ thống lập tức nhận diện.
Giây tiếp theo, toàn bộ vũ khí trên người người máy đồng loạt chuyển hướng chĩa về phía Văn Chiêu Tề.
Văn Chiêu Tề tức gần chết: "Mẹ nó! Đứa ngu nào thiết kế cái thứ này thế?! Mau phá hủy hai cái máy này cho ta!"
Hộ vệ cũng muốn lắm chứ.
Lần trước Văn Chiêu Tề bị người máy bắt về đồn cảnh sát đã được thả ngay, gã thì không bị làm sao nhưng nhóm hộ vệ lại bị phạt. Nếu để lặp lại lần nữa, họ chắc chắn sẽ mất việc mất.
Tuy nhiên lần này lại khác.
Bình thường, người máy cảnh sát sẽ cảnh cáo trước, nếu người khả nghi rời đi thì thôi. Nhưng vì Văn Chiêu Tề có tiền án trong hệ thống, người máy đã bỏ qua luôn bước cảnh cáo.
Cánh tay máy phun sương gây tê. Vừa lúc Văn Chiêu Tề né tránh, người máy quen tay bắt trói gã chỉ trong vòng một nốt nhạc.
Người máy lại quay sang nhẹ nhàng xoa đầu Mạc Bạch: "Đừng sợ."
Nó đạp mạnh hệ thống động lực khí dưới chân, "vèo" một tiếng bay thẳng lên trời, đưa tam hoàng tử về đồn cảnh sát.
Đám hộ vệ: "..."
Bọn họ sốt ruột muốn chết. Thấy Văn Chiêu Tề bị mang đi, lập tức muốn đuổi theo cứu người nhưng còn chưa chạy được mấy bước, đã bị mấy người mặc quân phục chặn lại.
Ngẩng đầu lên nhìn, tất cả đều dựng tóc gáy.
Đó là thủ hạ của Văn Chiêu Diễn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!