Chương 21: (Vô Đề)

Hôm nay tâm trạng của Văn Chiêu Diễn thật sự rất tốt, chủ động ở lại chơi cùng Mạc Bạch, chăm sóc cháu ngoại nhỏ này của Mạc Lê thật chu đáo.

Dù sao sau này hai bên sẽ là người một nhà, Mạc Lê lại thương cậu nhóc này như thế. Vậy trước tiên y nên tranh thủ xây dựng quan hệ tốt với nhóc này trước, thấy thế nào cũng không thiệt.

Mạc Bạch lại đang vắt óc xem làm sao đuổi Văn Chiêu Diễn về nhưng chưa nghĩ xong, đối phương đã tự nhiên mở ra một hộp xếp gỗ, tỏ vẻ muốn ở lại chơi cùng.

Mạc Bạch im lặng vài giây, hơi khó xử hỏi: "Cái này không cần lắm đâu?"

Văn Chiêu Diễn đưa tờ hướng dẫn chơi cho cậu xem.

[Phù hợp với trẻ từ sáu đến mười hai tuổi. Vui lòng chơi dưới sự giám hộ của phụ huynh, giáo viên hoặc người máy bảo mẫu.]

Mạc Bạch: "..."

Nhưng nói thật, cái bộ xếp gỗ này không hề khó như mấy bộ ở địa cầu cổ. Linh kiện to, số lượng lại không nhiều, thật sự chẳng có gì hay để chơi.

Chỉ mất mười phút, Mạc Bạch đã dựng xong một tòa lâu đài đôi xinh đẹp.

Văn Chiêu Diễn không tiếc lời khen ngợi: "Giỏi lắm."

Dù y không biết trước đây Tiểu Mạc Bạch mắc bệnh gì mà lúc nào cũng ngơ ngơ nhưng từ khi cậu bé trở nên bình thường, y luôn cảm giác thằng nhóc này có chỉ số thông minh hơn hẳn bạn đồng trang lứa.

Văn Chiêu Diễn lại gỡ một hộp mô hình chiến hạm ra.

Lần này Mạc Bạch chỉ tốn năm phút, lắp xong còn ngáp nhẹ một cái, biểu lộ rõ sự nhàm chán của mình.

Văn Chiêu Diễn nhạy cảm nhận ra chỉ số thông minh của nhóc này chắc còn vượt xa tưởng tượng của y. Nghĩ đến chuyện trẻ con thích được khen, khen sẽ giúp tăng thêm tự tin, y do dự hai giây rồi tiếp tục khen: "Nhóc rất tuyệt."

Mạc Bạch: "..." Cho nên chúng ta thực sự phải chơi mấy món đồ ấu trĩ này sao? Tôi chán tới mức sắp ngủ rồi đây này.

Văn Chiêu Diễn không nghe được tiếng lòng của cậu.

Lần đầu tiên trong đời, đại hoàng tử điện hạ cảm nhận được niềm vui khi "trông trẻ", phấn khởi mở ra một bộ mô hình cơ giáp.

Mạc Bạch chỉ tốn ba phút đã lắp xong.

Trong lòng Văn Chiêu Diễn đột nhiên dâng lên một cỗ cảm giác tự hào kỳ quái.

Không hổ là cháu ngoại của Mạc Lê.

Đều nói cháu ngoại giống cậu, xem ra không sai.

Văn Chiêu Diễn thấy hứng thú, lại lôi ra một bộ mô hình cơ giáp phức tạp hơn. Đây là mô hình được mô phỏng hoàn toàn giống một chiếc cơ giáp cơ sở, từng linh kiện đều được làm như thật.

Văn Chiêu Diễn định dạy Mạc Bạch lắp. Bộ này khó hơn một chút nhưng y tin Tiểu Mạc Bạch đủ khả năng.

Nếu là cơ giáp thật, chắc Mạc Bạch còn thấy hứng thú; còn đây chỉ là mô hình, cậu nhìn thôi đã chẳng buồn động vào.

Thế là khi Văn Chiêu Diễn còn đang kiên trì đọc bản hướng dẫn, Mạc Bạch đã buồn chán đến mức ngủ luôn. Đầu nhỏ của cậu nghiêng một cái, trực tiếp tựa lên vai Văn Chiêu Diễn.

Văn Chiêu Diễn hơi sững lại, cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy nhóc con đã từ vai mình trượt xuống, chui thẳng vào trong lòng y.

Văn Chiêu Diễn lập tức không dám động đậy.

Cơ thể trẻ con vừa mềm mại vừa trắng trẻo, nhìn vào cứ có cảm giác chỉ cần hơi dùng sức một chút là sẽ vô tình làm cậu bị thương. Hơi thở của cậu rất nhẹ, lúc ngủ cũng đáng yêu hệt như lúc tỉnh.

Khác biệt duy nhất là sẽ không nhìn thấy đôi mắt to tròn, đen trắng rõ ràng kia. Ngủ nhan của cậu rất yên tĩnh, khiến người ta nhìn thôi cũng không tự giác thả lỏng, muốn che chở cho cậu thật cẩn thận.

Văn Chiêu Diễn từng nghe người ta nói trẻ con có tâm hồn thuần khiết nhất. Khi chúng hoàn toàn tin tưởng ai đó, người ấy sẽ ngay lập tức trở thành nơi làm chúng an tâm nhất. Trước mặt người đó, chúng không hề có chút đề phòng nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!