Mạc Bạch đã thành thần từ rất rất lâu.
Bao nhiêu năm sống trên Trái Đất, cậu đã nghe đủ mọi lời khẩn cầu. Có người xin phát tài, có người xin sức khỏe, có người muốn cầu nhân duyên. Tóm lại, người ta cầu đủ thứ, duy chỉ chưa có ai từng cầu cậu đừng hát nữa.
Không, nói chính xác hơn là đừng tụng kinh.
Mạc Bạch trầm mặc thật lâu, mở bảng số liệu thống kê tỉ lệ sinh sản thê thảm của đế quốc, nhìn con số âm đỏ tươi ấy, lại tiếp tục trầm mặc.
Việc tụng kinh vốn là một dạng tu hành. Sau khi mọi người phát hiện kinh văn có thể giúp ổn định thức hải tinh thần, đương nhiên sẽ cực kỳ tôn sùng nó.
Nhờ kinh văn được lan truyền rộng rãi, văn hóa Phật giáo, Đạo giáo trên địa cầu cổ cũng được nhiều học giả khai quật. Thậm chí mọi người còn phát hiện lúc mình học chúng cũng có tác dụng trấn an nhất định, vậy là người người nhà nhà đổ xô đi học.
Đều nói tu hành là tu tâm. Hiểu nhiều kinh văn, tâm linh tự nhiên sẽ được thanh lọc.
Việc muốn xuất gia... hình như cũng bình thường mà nhỉ?
Mạc Bạch nhanh chóng bình tĩnh lại.
Hi Hi lại có chút bất an. Ý định của hắn hoàn toàn là vì muốn tốt cho người dân đế quốc, vì hắn thật sự thích nhân loại nên mới muốn giúp; hắn còn định sẽ dạy kinh văn cho toàn bộ nhân ngư nữa.
Khi nhận được thông báo từ cục sinh dưỡng, Hi Hi đơ hết cả người, lúng túng không biết phải làm sao.
"Vậy, vậy chúng ta không được tụng kinh nữa hả?" Ngữ khí của Hi Hi có chút khổ sở, gọi cho Mạc Bạch hỏi.
Mạc Bạch trấn an vài câu: "Có thể hát mấy bài khác."
Hi Hi đã tu luyện, dị năng đã mạnh hơn, hát bài khác vẫn có tác dụng trấn an, chỉ là không mạnh bằng tụng kinh thôi.
"Ừm..." Hi Hi mất mát gật đầu.
Rất nhanh, cục sinh dưỡng đã khiếu nại lên trên, còn nộp cả bằng chứng rõ ràng nên chính phủ đế quốc đã buộc người dân phải giảm bớt tần suất nghe tụng kinh.
Ngay lập tức, cả toàn võng đã phản đối. Rõ ràng có phương pháp trấn an tinh thần tốt như vậy, vì sao lại muốn hạn chế?! Chẳng lẽ chính phủ muốn nhìn người dân bọn họ bị tra tấn vì tinh thần lực bạo loạn sao?!
Trong lúc nhất thời, tiếng mắng mỏ che lấp toàn bộ tinh võng.
Chính phủ cũng không biết phải làm sao. Một bên là cục sinh dưỡng khiếu nại vì tỉ lệ sinh sản, một bên là cư dân mạng la ó không ngừng, bên nào cũng không thể đắc tội.
Không còn cách khác, mọi người chỉ có thể khẩn cầu hoàng đế đế quốc nhanh chóng nghĩ ra biện pháp.
Đáng lẽ đây vốn là chuyện tốt, có lợi cho cả dân chúng nhưng việc cặp đôi chia tay, vợ chồng không muốn có con thật sự không thể tiếp diễn.
Hoàng đế cũng đau đầu đến nỗi tóc bạc hết. Nghĩ mãi không ra cách, ông ta chỉ còn biết phất tay: "Chuyện này giao cho tam hoàng tử xử lý đi."
Tam hoàng tử đang ở An dưỡng tinh, nghe phụ hoàng giao nhiệm vụ quan trọng cho mình thì vui mừng vô cùng. Dù sao đây là chuyện lớn liên quan đến toàn thể đế quốc, việc hoàng đế giao cho gã xử lý chẳng phải chứng minh phụ hoàng coi trọng hã hay sao?
Chẳng qua gã đã đưa ra vài phương án, tất cả đều bị nghị viên bác bỏ rằng những phương án này đều không thể thực hiện, thậm chí họ còn cảm thấy thật ấu trĩ.
Khi kết thúc cuộc họp trực tuyến, không biết cố ý hay vô tình, một nghị viên thở dài: "Nếu là đại hoàng tử điện hạ, chắc bây giờ đã nghĩ ra cách giải quyết xong xuôi hết rồi."
"Haizzz, phải đó..."
Tín hiệu cuộc họp đã bị tắt.
Tam hoàng tử tức đến suýt bóp nát quang não trong tay. Tại sao phương án của gã lại không được?! Ấu trĩ cái gì cơ chứ?!
Văn Chiêu Diễn giờ chỉ là một kẻ bệnh tật sắp hỏng tinh thần, lúc nào cũng có thể chết, làm sao y có thể giỏi hơn gã được?!
Tam hoàng tử cố nén giận, gọi thuộc hạ đến, lạnh mặt hỏi: "Bên phía Văn Chiêu Diễn thế nào rồi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!