Chương 19: (Vô Đề)

Từ khi Lê Triều Từ mất tích, Lê gia chưa từng từ bỏ việc tìm người. Dù đã trôi qua nhiều năm, bố của Mạc phu nhân cũng vì tinh thần lực bạo loạn mà sớm qua đời nhưng cả Lê gia vẫn luôn tin rằng Lê Triều Từ nhất định còn sống, có lẽ vì lúc hắn mất tích còn quá nhỏ nên mới quên mất Lê gia.

Từ trước tới nay Mạc phu nhân vẫn luôn tin là như vậy.

Giây phút này, đột nhiên nghe thấy lời Văn Chiêu Diễn vừa nói, Mạc phu nhân thậm chí còn không dám tin. Cô cũng không kịp giữ lễ nghĩa gì nữa, vội hỏi: "Điện hạ, người mà ngài vừa nói, cậu của Bạch Bạch... chính là... đứa em trai đã mất tích của tôi đúng không?!"

Văn Chiêu Diễn hiểu được tâm trạng rối bời của cô nên không làm khó, gương mặt vốn lạnh nhạt cũng có thêm một tia ôn hòa khó có thể phát hiện: "Nếu phu nhân chỉ có một người em trai tên Lê Triều Từ... thì đúng là cậu ấy."

Mạc phu nhân đứng không vững nổi nữa.

Khoảnh khắc ấy, cô vừa sợ nghe câu trả lời, vừa khao khát muốn biết sự thật.

Lê Triều Từ! Không sai, cô chỉ có mỗi một người em trai đấy thôi!

Mạc phu nhân hỏi dồn dập: "Ngài thật sự gặp được Triều Từ sao? Nó đang ở đâu? Nó biết Bạch Bạch là cháu ngoại của nó sao? Như vậy tức là nó cũng biết tôi ở đây? Vậy vì sao..."

Vì sao không đến tìm cô? Vì sao không trở về Lê gia?

Văn Chiêu Diễn hiểu sự kích động ấy của cô, hạ giọng nói: "Mạc phu nhân đừng lo. Cậu ấy vẫn ổn, chỉ là..."

Y dừng một chút, giọng càng trầm hơn: "Có rất nhiều người đang tìm cậu ấy nên hiện tại cậu ấy không thể để lộ thân phận được."

Mạc phu nhân lập tức bình tĩnh lại.

Vốn dĩ cô là người luôn biết giữ cách bình tĩnh, vừa rồi chỉ vì nghe tin liên quan tới em trai nên mới kích động như vậy. Giờ nghe Văn Chiêu Diễn nói, cô nhanh chóng lấy lại tâm trạng, trầm giọng hỏi: "Triều Từ hiện giờ có gặp nguy hiểm sao?"

"Chỉ cần không bại lộ thân phận thì sẽ không sao." Văn Chiêu Diễn nói.

Hiện giờ trên tinh võng, có rất nhiều người hoài nghi Mạc Lê chính là nhân ngư vương. Từ hacker tới quyền quý, thậm chí là cả hiệp hội nhân ngư, tất cả đều đang truy tìm tung tích của cậu. Ngay cả y cũng không tán thành việc Mạc Lê tự xuất hiện vào lúc này.

Mạc phu nhân đã hiểu, chân thành nói lời cảm ơn: "Không biết ngài và Triều Từ quen nhau như thế nào nhưng xin hãy gửi lại lời của tôi cho nó là dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, nó đều có thể đến tìm chúng tôi. Chúng tôi sẽ đứng về phía nó, cũng hy vọng nó có thể... sớm về nhà."

Văn Chiêu Diễn gật đầu: "Ta sẽ chuyển lời."

Biết việc em trai lộ mặt sẽ rất nguy hiểm, Mạc phu nhân cũng không hỏi thêm. Cô bảo bảo tiêu cầm hết toàn bộ đống đồ chơi cùng thiết bị trò chơi chất thành núi kia tặng cho nhà trẻ dưới danh nghĩa Mạc Bạch, sau đó dắt Mạc Bạch vào trong nhà.

Vừa vào phòng khách, Mạc phu nhân liền đặt Mạc Bạch lên cầu trượt, còn bản thân hơi thất thần.

Mạc Bạch nhận ra tâm trạng của mẹ mình vẫn chưa ổn, liền hỏi nhỏ: "Mẹ không vui sao?"

Mạc phu nhân nhìn ánh mắt lo lắng của con trai, không kiềm được v**t v* đầu cậu, khẽ nói: "Mẹ chỉ đang nghĩ về những lời đại hoàng tử vừa nói khi nãy."

"???"

"Bạch Bạch, con nói xem lời đại hoàng tử nói có thật không?"

Mạc phu nhân vẫn còn đôi chút hoài nghi.

Nếu em trai cô thật sự đã trở về, thậm chí còn biết cô đã gả vào Mạc gia, biết Mạc Bạch là con trai của cô, vậy mà vẫn không thể tới gặp mặt họ một lần sao?

Dù lo lắng việc bại lộ thân phận có thể dẫn tới phiền toái thì ít nhất khi biết Lê gia chưa từng từ bỏ việc tìm kiếm anh, anh cũng phải truyền về một chút tin tức chứ.

Thế nhưng không hề có! Một chút cũng không!

Ngược lại, người báo tin cho cô lại là đại hoàng tử, người vốn trước giờ không thân thiết gì với bọn họ.

Điều này khiến Mạc phu nhân không khỏi suy nghĩ nhiều thên. Liệu Văn Chiêu Diễn có đang nói dối không?

Hiện giờ đại hoàng tử không còn quyền thế như trước, bệ hạ cũng không ưa y. Muốn trở lại Thủ đô tinh, y chắc chắn phải chuẩn bị kỹ lưỡng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!