Chương 17: (Vô Đề)

Bóng tối luôn khiến người ta cảm thấy sợ hãi.

Nếu là trước đây, quản gia sẽ không bao giờ tin trên đời có quỷ thần nhưng mấy ngày gần đây, hễ rảnh là ông lại bật Chú Đại Bi, tối đến thì thắp hương khấn vái, cầu mong thức hải tinh thần của điện hạ sớm hồi phục.

Cũng vì Chú Đại Bi mà truyền thống văn hóa ở địa cầu cổ bỗng thịnh hành khắp tinh hệ, quản gia cũng tìm hiểu không ít thứ, càng hiểu càng thấy chuyện quỷ thần cũng chưa chắc là bịa đặt.

Dưới tình huống như vậy, quản gia càng nghĩ càng rùng mình, càng nghĩ càng hoảng sợ.

Văn Chiêu Diễn biết nói gì đây? Chẳng lẽ bảo y đang nói vừa với hai nhân ngư đang co ro trong góc hồ sao?

Rõ ràng là Tiểu Lam và Tiểu Lục trốn còn không kịp, nhìn y cũng không dám nhìn, sao lại có thể bơi tới tìm y chứ?

Thiếu niên nhàn nhã tự tại, thậm chí còn lộ ra vẻ hứng thú xem kịch, muốn thấy y xử lý chuyện này như thế nào.

Sau một hồi im lặng, Văn Chiêu Diễn đành giữ gương mặt vô cảm, nói với quản gia: "Ông nghe nhầm rồi."

Quản gia mờ mịt: "Hả, hả?"

"Vừa nãy ta không nói gì cả."

"..." Điện hạ, ngài đang nghiêm túc đấy hả?! Nói vậy càng đáng sợ hơn đó!

Văn Chiêu Diễn lại lạnh nhạt bổ sung: "Ông mệt rồi, nghỉ ngơi sớm đi."

"Nhưng mà điện hạ..."

"Ngủ ngon."

"..."

Quản gia lê từng bước rời đi, vẻ mặt một lời khó có thể nói hết.

"Pfttt"

Mạc Bạch rốt cuộc không nhịn nổi nữa bật cười, bàn tay thon dài trắng nõn vỗ vỗ lên mặt nước: "Văn Chiêu Diễn, anh diễn tốt thật đấy!"

Nhìn vẻ mặt rối rắm của quản gia, ngay cả Mạc Bạch cũng thấy có chút không đành lòng.

Thiếu niên cười rộ lên trông thật sống động, hai mắt cong cong tựa như trăng lưỡi liềm. Đôi mắt trong vắt ấy, toàn bộ chỉ phản chiếu một mình y.

Văn Chiêu Diễn nhìn dáng vẻ cười hớn hở của thiếu niên, trong mắt có thêm một tia bất lực: "Tất cả là vì ai?"

Mạc Bạch càng cười lớn hơn: "Tôi đâu có bắt anh không được nói với ai. Nếu anh thật sự muốn nói thì cứ nói, ta không có ý kiến~"

Văn Chiêu Diễn không đáp.

Đúng, cậu để anh tùy ý nói ra nhưng lời anh nói sẽ có người tin sao?

Không một ai có thể thấy cậu, ai sẽ thật sự tin rằng có một người mà chỉ mình y mới có thể nhìn thấy, còn những người khác lại không thấy chứ?

Nhắc đến cũng kỳ quái, rốt cuộc Mạc Lê đã ẩn thân bằng cách nào?

Vì sao trừ bỏ y, không ai có thể nhìn thấy Mạc Lê?

Trước kia y nghe nói Ô Khắc quốc đã chế tạo thử một loại áo tàng hình bằng hạc kim, có phải thiếu niên đã mặc cái này không?

Nhưng y nghe nói thí nghiệm đó đã thất bại rồi mà.

Tầm mắt của Văn Chiêu Diễn dừng trên người Mạc Lê.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!