Người biết việc Mạc Bạch tự xưng là Mạc Lê không nhiều.
Tên này là do chính cậu nói cho Văn Chiêu Diễn, ngoài y ra, có lẽ chỉ có nhân ngư Hi Hi với Kate biết. Còn hai người đó có lỡ buột miệng kể cho ai khác hay không thì cậu cũng không rõ.
Chỉ là, người đàn ông xa lạ này lại có thể chắc chắn cậu chính là Mạc Lê, hiển nhiên đã điều tra rất kỹ thân phận của cậu, thậm chí cậu còn mơ hồ cảm nhận được một tia địch ý từ đối phương.
Loại địch ý này, dù đang ở trên tinh võng, Mạc Bạch vẫn nhạy bén nhận ra. Nhưng trên đây có không ít người ghét cậu nên cậu chỉ nhìn anh thêm vài giây, sau đó bình tĩnh hỏi: "Chúng ta quen nhau à?"
Li vẫn dùng ánh mắt dò xét nhìn cậu.
Không thể không thừa nhận, diện mạo Mạc Lê giống hệt con trai Mạc Bạch của Mạc Hướng Thiên. Người không biết nội tình có lẽ sẽ rất dễ hiểu lầm rằng Mạc Lê chính là con riêng của Mạc Hướng Thiên.
Li nói: "Không quen nhưng tôi rất tò mò về lai lịch của cậu."
Mạc Bạch: "Người tò mò về lai lịch của tôi nhiều lắm."
Li khẽ bật cười nhưng nụ cười đó đặt trên gương mặt ảo của anh lại thoáng mang theo vài tia tối tăm khó lường: "Vậy tức là cậu sẽ không nói cho tôi biết?"
Mạc Bạch liếc nhìn trình tự thi hát của Hi Hi trên sân khấu, thấy còn lâu mới tới lượt, liền cúi đầu gửi tin cho Văn Chiêu Diễn. Vừa nhắn, cậu vừa hờ hững nói: "Ở địa cầu cổ có một phép lịch sự là trước khi hỏi người khác là ai thì nên tự giới thiệu mình trước. Đó gọi là lễ thượng vãng lai, hiểu không?"
Li không chút để ý hỏi: "Vậy cậu có biết về Ô Khắc quốc không?"
Mạc Bạch từng nghe nói nhưng trên tinh võng gần như không có mấy tư liệu. Đó là một đất nước cực kỳ thần bí, các chủng tộc ở đó lại có sức mạnh phá hoại rất kinh khủng.
Cũng chính vì sự thần bí và mạnh mẽ đó, khá nhiều "bảo bảo quái vật" được bán rất chạy trên tinh võng. Vì trong mắt họ, đó là một loại tương phản manh tới cực hạn.
Ngoài mấy tin đồn đó, trên tinh võng hầu như chẳng có thêm thông tin gì.
Mạc Bạch thật thà đáp: "Không quá biết."
"Không sao. Cậu chỉ cần nhớ rằng quái vật chưa bao giờ giảng lễ nghĩa là được."
Mạc Bạch khẽ nhíu mày, vừa định nói gì, chợt nhận ra một điều không đúng.
Màn hình trước mắt cậu giống như vỡ thành từng mảnh, xung quanh quay cuồng như trời đất đảo lộn. Tim cậu đập dồn dập, cơ thể như bị một lực mạnh kéo linh hồn ra khỏi người.
Cảm giác này...
Mạc Bạch nhớ rất rõ, trên tinh võng có thể mô phỏng đầy đủ ngũ giác. Hơn nữa có rất nhiều người thích cảm giác k*ch th*ch nên thường bật mức mô phỏng lên cao nhất nhưng cũng từng có người vì làm vậy mà gặp vấn đề nghiêm trọng, nên tinh võng đã bỏ chế độ mô phỏng 100%, chỉ giữ tối đa 80%.
Mà mức đó đã là rất mạnh rồi.
Thế mà ngay lúc này, ngũ giác của cậu lại được mô phỏng hơn 80%!
Điều này là không thể vì tinh võng còn có chế độ bảo vệ dành cho trẻ vị thành niên, loại k*ch th*ch cảm giác mạnh như vậy tuyệt đối không thể xảy ra với trẻ vị thành niên được.
Không để Mạc Bạch kịp nghĩ tiếp, khung cảnh trước mắt giống như gương bị đập vỡ, nổ tung thành từng mảnh.
Khi mở mắt ra lần nữa, cậu chỉ thấy trần nhà quen thuộc và khoang thực tế ảo của mình.
Mạc Bạch hít sâu một hơi.
Rớt mạng hả?
Cậu thử đăng nhập lại, không vào được, thậm chí không hề có thông báo lỗi nào.
Bên kia, ngay khoảnh khắc Mạc Bạch bị đá khỏi tinh võng, Li cũng offline. Anh tháo mũ thực tế ảo xuống, để lộ đôi mắt hồ ly cực kỳ đẹp.
Ngũ quan anh lạnh lùng sắc bén, kết hợp với ánh mắt kia lại mang theo vẻ bạc tình lạnh lẽo. Mỗi khi anh nở một nụ cười như không cười, người khác sẽ có cảm giác rằng anh đang tính toán điều gì đó, hơn nữa sắp bắt được con mồi vào trong tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!